Bài dự thi Bố là tất cả

Cuộc thi “Bố là tất cả” nhằm chào mừng Ngày Gia đình Việt Nam – 28/6. Đây là hoạt động tuyên truyền, giáo dục sâu rộng trong cán bộ, hội viên đàn bà, học trò, sinh viên và quần chúng về tình cảm gắn bó, mến thương trong gia đình phê chuẩn việc khắc họa hình ảnh cao đẹp của người cha. trong mắt tôi. Qua đấy tuyên truyền, giáo dục để tầm thường, nhân rộng, cổ vũ, khuyến khích nam giới học tập, noi theo.

Theo đấy, Ban tổ chức cuộc thi đã ban hành thể lệ về bề ngoài dự thi với 3 bề ngoài: viết; ảnh (ảnh đơn hoặc tập trung ảnh); đoạn ghi hình. Sau đây là Bài văn mẫu về bố là tất cả do Phần Mềm Portable tổng hợp và đăng tải tại đây, mời độc giả tham khảo và tải về tại đây.

Bố Là Tất Cả – Bản mẫu 1

….….tháng ngày 5….

Thư cho bố!

Bữa nay trời Hà Nội lại mưa rồi bố ơi, cái thời tiết ẩm ương khó chịu này lại khiến con bị dị ứng. Đã 3 ngày rồi con ko dám ra khỏi nhà, khắp người nổi mẩn đỏ, đau lắm bố ơi, ko hiểu sao con chỉ biết ngồi dựa vào tường, mắt mờ đi vì Con nhớ bố nhiều lắm. Bữa nay là sinh nhật của anh, nhưng mà em ko có dũng cảm gọi cho anh và chúc anh, em sợ giọng nói khàn khàn khiến anh lo âu, em thật xin lỗi …

Lặng nhìn qua khung cửa sổ phòng trọ, tôi chợt thấy bóng vía bố tôi bên ngoài, trông ông rất giống bố, mặc đồ mưa đen, đi chiếc xe đạp đồng phục màu xanh lá cây, thập thò sau yên xe là đôi dép hello kitty của đứa trẻ. . 5 – 6 tuổi. Trời mưa phệ quá 2 bố con trú mưa bên hiên phòng trọ bố ạ, cuộc nói chuyện của họ đưa con quay ngược thời kì 13 5 về trước. 5 đấy, tôi mới lẫm chẫm biết đi, bố hối hả sẵn sàng mọi thứ cho tôi đi học hơn mẹ, bút, vở, thước, tẩy,… đủ thứ. Khi đấy kinh tế chưa khấm khá như hiện giờ. Bố làm việc rất chuyên cần, nhưng mà bố ko để tôi thiếu thốn thứ gì … Hôm đấy, trời mưa. Hai cha con đang bận đi học, cậu đàn ông ngồi sau xe hò hét: “Mẹ ơi!

– Nhanh lên bố ơi, con đi học muộn rồi, bố bù cho con nhé….

Nước ngập tới bắp thịt em, đường lầm lội hết sức, khi đấy bố em bắt xe đưa em vào lớp, vừa tới cổng trường thì tiếng trống vào lớp vang lên. Anh định đưa em vào nhưng mà nhìn em quần tụt, lấm lem bùn đất, tóc tai bờm xờm … có nhẽ vì sợ em mắc cỡ nên anh đã gọi lại cho em và nói:

– Mối đi học tốt, bố bận đi làm, con xin lỗi ko vào cùng được … Rồi con phụng phịu và hờn dỗi bố, hôm đấy con ko biết gì, chỉ nghĩ là mình. đã phải như những người bạn như những người bạn nhưng mà tía má đã đưa vào, hiện giờ lúc con béo rồi, con lại càng yêu mẹ nhiều hơn …

Rồi từng dòng ký ức lại ùa về trong tôi… Mùa đông 5 đấy, bố tôi cho tôi đi học thêm, cái lạnh ko ngăn được tôi, bố tôi nhất thiết cho tôi đi học. Hôm đấy nhãn lực của bố cũng kém, lúc lên dốc Thuốc 2 bố con bị ngã xe nhưng mà việc trước hết bố làm là quay lại hỏi con: “Con ơi!

– Có đau ko, có chảy máu hay trầy xước gì ko, đúng là bố ngu quá, thấy ổ voi ko tránh được thì đâm đầu vào cỗ áo, còn nhiều điều phải tránh …

Chân của bố chảy rất nhiều máu nhưng mà bố ko ân cần và vẫn bắt tôi lên xe chở về nhà. Nghĩ lại thì mình tệ quá bố ơi, ko hiểu sao khi đấy mồm mình cứ tê rần, ko nói được 1 lời ân cần, con hư lắm bố ơi …

Đã bao lăm 5 trôi qua, bố có biết những gì con dằn vặt và ám ảnh con tới tận hiện giờ ko bố? Ấy là lúc cha tôi hỏi tôi điều gì sẽ xảy ra nếu hiện giờ tôi có thêm con, và sau đấy tôi nhảy cỡn lên như 1 con đỉa:

– Con ghét mẹ, 2 chị em con là đủ rồi, bố ko thích con thì từ nay đừng hỏi về chuyện đấy nữa.

Rồi anh yên lặng, ngồi trầm tư. Giờ nghĩ lại chỉ muốn tát vào mặt mình thật mạnh thôi bố ơi, vì khi đấy bố đã thất lễ với con, vì ích kỉ và tồi tệ, và vì bố đã làm bố buồn. Giờ con hiểu và thương bố nhiều lắm, chắc con cũng đau lòng nhiều lắm, nhiều khi cũng thấy tủi thân lắm phải ko bố. Là con trai người nào chẳng mong muốn có 1 gia đình hạnh phúc nhưng mà vì thương mẹ nhưng mà bị băng huyết sau lúc sinh 2 chị em sợ mất mẹ, con biết thương cha. mẹ tôi rất nhiều, bởi vì tiếng nói của toàn cầu đã chỉnh sửa. cho rằng “mẹ ko đẻ được”. Hàn ôn của 1 người con trai nhưng mà tôi ko biết san sớt cùng người nào, tôi giữ hết trong lòng, ko nói với người nào … Hàng ngày tôi vẫn cười nói với mẹ con tôi, nhưng mà tôi giận, tôi Tôi giận dữ vì cái lọ theo phong tục ở quê tôi, bố ạ. Tôi hiểu cảm giác của bạn mỗi lúc ngày giỗ chậm trễ, các cô chú đẩy bạn xuống mâm dưới rồi nói giọng luộm thuộm:

– Không có đàn ông ở nhà thì xuống mâm dưới ngồi đi … Tôi bực bõ, giận dữ trong lòng, 3 tôi cười lăn cười bò về chuyện đấy, tôi ko dám nói gì, bởi vì bố tôi đã nói với tôi “bất kể thế nào, đừng gây rối với mọi người.” Béo lên, 1 đứa trẻ có học có khác gì 1 người thất học… ”. Câu nói đấy của cha tôi như 1 lời nhắc nhở mỗi lúc làm việc gì cũng phải cân nhắc kỹ càng …

Bố! Tôi muốn nói rằng dù chúng tôi ko có anh trai nhưng mà tôi sẽ luôn quyết tâm biến thành 1 người bố “đàn ông thực sự”. Ngay cả lúc con phải làm việc khó nhọc để nuôi gia đình, con vẫn có thể làm được, bố ạ, vì con dễ ợt là con gái của bố… Con ko muốn nói với bố rằng con sẽ quyết tâm, nhưng mà con muốn nói với bố rằng con đã để làm được điều đấy, con ko còn yếu, con ko còn yếu nữa, bố ơi, hãy tin vào đàn ông của bố!

Tôi yêu bạn nhiều!

Tín hiệu:

Con gái của Bố…

Bố Là Tất Cả – Bản mẫu 2

Đối với tôi, bạn là toàn thể cuộc sống của tôi

Đã hơn 4 5 từ khi ngày anh đi, 4 5 trôi qua trong giấc mơ của tôi là tiếng chày giã sứ.

Ngày bố tôi mất, tôi ko về kịp, chỉ kịp nghe chị gái kể lại rằng vào phút cuối trước lúc nhắm mắt nhắm mũi, bố tôi đã gọi tên mẹ và các chị tôi. Để em có được ngày bữa nay, anh đã góp sức cả cuộc đời mình phải ko? Bố là thầy cô giáo dạy pháo binh, bố là chú quân nhân bền chí nhưng mà mẹ luôn kiêu hãnh.

Sinh con xong, bố thương mẹ, chuyên cần nên chuyển sang kinh doanh. Cuộc sống gian truân hơn vì doanh nghiệp mẹ vỡ nợ. Hàng ngày, tía má phải đi chợ bán hàng thời vụ. Mùa xoài bán xoài, mùa dừa bán dừa, mùa vải bán vải thiều, mướp… Khi đấy tôi mới bước vào cấp 2 nhưng mà đã quán xuyến hết việc nhà vì nhà đông anh em. Bác mẹ em cứ 3h dậy đi chợ, chiều tối mới về đầy hàng để hôm sau bán. Có lúc lãi, có lúc lỗ, tôi còn quá bé để cảm thu được niềm hạnh phúc của những bữa cơm sum vầy gia đình.

Khi tôi học cấp 3, gia đình tôi chuyển về quê ngoại. Cuộc sống gia đình tôi đỡ khó nhọc hơn vì mẹ tôi đã kiếm được công tác bình ổn. Nhà tôi gần chợ nên bố tôi mở shop bán đồ sứ tại nhà. Tôi và chị gái càng béo, gánh nặng cho tía má càng nhiều nên tôi phải nghĩ ra nhiều công tác để làm thêm. Họ chỉ cho tôi cách chế tác 1 chiếc máy tiện xi măng để cung ứng cho những người mới xây dựng. Bố đóng cửa ở nhà bán, bố còn tới công trình đang xây để đóng. Nếu ko có những ngày nghỉ hè, tôi sẽ ko biết bố tôi đã làm việc khó nhọc như thế nào.

Trời nắng phệ, bố 1 mình vác bao xi măng trên vai bước lên cầu thang làm đồ sứ trên mái nhà. Pa sàng từng rổ cát để được những hạt cát mịn. Bố nhanh tay cho tới lúc đội được vài rổ cát trên đầu rồi lên mái nhà. Rồi bố lại xuống lấy xô nước. Khi tất cả đã sẵn sàng xong, bố dùng xẻng trộn cát, xi măng và nước. Điều độc nhất vô nhị tôi có thể khiến cho bạn là xúc cát và đổ vào khuôn của máy tiện. 1 tay anh cầm chày giã sứ, đập ăn nhịp để cối được nhồi chặt, tay kia anh cầm bay để làm phẳng mặt cối trên khuôn sứ đã kết thúc. Pa đứng dậy cầm lấy chiếc khuôn sứ đã nhồi bông trên tay, đi ra xa 1 chút đặt đồ sứ xuống và tháo khuôn ra. Với mỗi món đồ sứ kết thúc, bạn sẽ thu được 700 đồng. Suốt 5 5 tương tự, bao lăm khó nhọc, khó nhọc để tôi và đàn ông tốt nghiệp đại học.

Khi tôi và chị gái ra trường đi làm, tía má tôi kiếm thêm tiền để lo công tác cho tôi và anh trai. Tôi đi làm xa nên ít về, có lúc chủ nhật mới về thăm tía má. 1 ngày nọ, thầy thuốc nói với tôi rằng bố tôi bị ung thư gan và ko còn sống được bao lâu nữa. Mỗi lần đi làm về thăm bố, lên Hà Nội tôi lại khóc. Tôi biết tôi sẽ ko bao giờ có dịp để trả ơn cho bạn cho công tác gian truân của bạn. Ngày bố tôi mất, lúc tôi về tới nhà thì bố tôi đã nằm bất động, 2 tay bị trói chặt vào bụng. Đôi bàn tay đấy đã bao 5 cầm chày giã sứ bằng cả sức lực của mình để nuôi chị em mình nên người. Bố, con xin lỗi bố. Con xin lỗi vì sự âu sầu của cha trong suốt quãng đời còn lại.

Bố Là Tất Cả – Mẫu 3

Bố là tất cả. Bố, bố.

Cha tôi là 1 nhà ảo thuật

Khi còn bé, tôi thường nghĩ rằng cha tôi là 1 ảo thuật gia, xuất thân từ 1 gánh xiếc nổi danh. Vì sao lại tương tự vì anh đấy biết tất cả những gì tôi làm và có thể làm bất kỳ thứ gì tôi muốn. Tôi còn nhớ hồi bé có 1 trận mưa đá nên tôi chạy ra vườn nhặt những hạt mưa đá bé xíu. Nhưng chỉ 1 khi là nó tan đi, nên tôi ngồi khóc mãi. Mưa tạnh và băng tan, tôi càng khóc phệ hơn. Sau đấy, bố lấy 1 tảng đá lạnh béo ra và xoa dịu tôi. Sau đấy anh đấy biến tảng đá béo đấy thành mứt dâu tây đá cho tôi ăn. Mãi sau này tôi mới biết đá là từ tủ lạnh, còn siro dâu thì chỉ cần cho vào máy xay. Nhưng lúc đấy, bố tôi vẫn rất phong thái.

Bố tôi là 1 siêu người hùng

Khi tôi còn bé, bố tôi thường cho tôi cưỡi trên cổ đi chơi khắp xóm. Khi vui, anh đấy còn nhấc bổng tôi lên trời để nhào lộn khiến tôi cười như điên dại. Béo lên, ngay lúc tôi nói với anh ta rằng có người ăn hiếp tôi, cha tôi sẽ cho người đấy biết. Bố có thể trèo lên cây dừa cao và hái cho con quả mát vào mùa hè. Mẹ có thể cầm 1 củ khoai tây nướng lôi cuốn cho con ăn trong mùa đông nhưng mà ko thấy hot trên tay. Đối với tôi, bố tôi là 1 siêu người hùng.

Bố tôi là 1 siêu đầu bếp

Không chỉ lúc tôi còn nhỏ nhưng mà lúc tôi trưởng thành, bố tôi vẫn là 1 siêu đầu bếp đối với tôi. Trong ký ức của tôi, bố có thể nấu bất kỳ thứ gì. Từ cá hấp siêu ngon tới canh xương siêu ngọt, gà chiên siêu giòn tới canh đậu đỏ siêu mát. Không có món ăn nào trên đời có thể làm khó được bố.

Tôi đã béo và ko còn là cô công chúa bé được bố chở che trong khoảng tay. Tuy nhiên, với tôi, bố vẫn là tất cả. Người đã sinh ra và cưu mang tôi nên người. 1 người làm việc chuyên cần để nuôi tôi. 1 người có thể làm bất kỳ điều gì cho con cái của cô.


 

Thông tin thêm

Bài dự thi Bố là tất cả

[rule_3_plain]

Cuộc thi “Bố là tất cả” nhằm hướng đến kỷ niệm ngày Gia đình Việt Nam – 28/6. Đây là hoạt động tuyên truyền, giáo dục sâu rộng trong cán bộ, hội viên đàn bà, học trò, sinh viên và quần chúng về tình cảm gắn bó, mến thương trong gia đình phê chuẩn việc khắc họa hình ảnh đẹp của người cha trong mắt con. Qua đấy tuyên truyền, giáo dục để tầm thường, nhân rộng, khuyến khích, cổ vũ nam giới cùng học tập, tuân theo.
Theo đấy, Ban tổ chức cuộc thi đã ban hành thể lệ bề ngoài bài dự thi dưới 3 bề ngoài: bài viết; ảnh (ảnh đơn hoặc bộ ảnh); video clip. Sau đây là mẫu bài dự thi Bố là tất cả được Phần Mềm Portable tổng hợp và đăng tải ngay sau đây, mời độc giả cùng tham khảo và tải tại đây.
Bài dự thi Bố là tất cả – Mẫu 1
….….ngày …tháng ….5….
Thư gửi bố!
Bữa nay Hà Nội lại mưa bố ạ, cái thời tiết ẩm ương khó chịu này lại làm con bị dị ứng bố ạ. Ba ngày rồi con ko dám ra khỏi nhà, khắp người lở loét, ửng đỏ, đau lắm bố ơi, chẳng hiểu sao con chỉ biết úp mặt vào tường khóc, mắt cứ nhòe đi chỉ dễ ợt vì con nhớ bố nhiều lắm bố ạ. Bữa nay là sinh nhật bố nhưng mà con chẳng có dũng cảm gọi điện chúc bố 1 câu, con sợ rằng cái giọng phều phào, khản đặc lại khiến bố lo âu, con xin lỗi bố nhiều…
Lặng nhìn qua ô cửa sổ phòng trọ con chợt thấy bóng vía bố ngoài kia, chú đấy nhìn giống bố lắm chú khoác đồ mưa đen đạp chiếc xe đạp hợp nhất xanh thập thò phía sau yên là đôi dép mèo hello kitty của con nhóc tầm 5-6 tuổi. Trời mưa phệ quá 2 bố con chú đấy trú mưa ngay dưới hiên phòng trọ con bố ạ, cuộc nói chuyện của 2 bố con chú đấy lại đưa con quay ngược thời kì lại 13 5 trước. 5 đấy con lẫm chẫm vào lớp 1, bố còn sốt sắng sẵn sàng đủ thứ cho con đi học còn hơn cả mẹ, bút, sách, thước kẻ, cục tẩy… gì cũng đủ cả. Ngày đấy kinh tế đâu được như hiện giờ bố đi làm cu li khó nhọc lắm nhưng mà bố chẳng để con vô khối… Hôm đấy cũng mưa 2 cha con tất tả tới trường, con thì ngồi sau xe réo ầm lên:
– Nhanh lên bố ơi, muộn học con mất rồi, con bắt đền bố ấy ….
Nước ngập tới ngang bắp thịt bố, đường lầm lội hết sức, thế rồi bố dắt bộ xe đưa con tới lớp, vừa tới cổng trường thì trống đánh vào lớp. Bố định dắt con vào nhưng mà lúc bố nhìn lại mình quần ống thấp ống cao, bùn đất chèm nhèm khắp, tóc rối bờm xờm… chắc vì sợ con mắc cỡ bố gọi con lại dặn :
– Mối đi học ngoan, bố bận việc rồi, bố xin lỗi ko vào cùng con được… Thế rồi con lại phụng phịu, dỗi hờn bố, ngày đấy con có biết gì đâu chỉ nghĩ cũng phải được như bạn như bè có tía má dắt vào, hiện giờ béo rồi con lại càng thương bố nhiều hơn…
Thế rồi từng dòng kí ức lại ùa về trong con… Mùa đông 5 đấy bố đèo con đi học thêm, cái rét cắt da cắt thịt ko cản được bố, bố 1 mực đòi đèo con đi học. Mắt bố ngày đấy cũng kém, đi tới chỗ dốc Dược 2 bố con ngã xe, nhưng mà điều trước hết bố làm là quay sang hỏi con:
– Đau ko con, chảy máu hay xây xát gì ko, đúng là bố ngu quá nhưng mà thấy ổ voi ko tránh được thì đâm xuống quách cho xong, còn lắm chuyện tránh…
Chân bố chảy máu nhiều lắm nhưng mà bố ko ân cần vẫn bắt con lên xe bố chở về nhà. Nghĩ lại thấy con tồi quá bố ạ chẳng hiểu sao mồm con lúc đấy tê cứng, 1 câu ân cần cũng ko thốt ra nổi, con tệ quá bố ơi…
Bao 5 trôi qua bố có biết điều con day dứt và ám ảnh con mãi cho đến hiện giờ là gì ko hả bố? Ấy là lúc bố ngỏ ý hỏi con nếu hiện giờ có thêm em nhỏ thì sao, lúc đấy con đã giãy nảy lên như đỉa phải vôi:
– Con ghét em, nhà 2 chị em con là đủ rồi bố ạ, con ko thích em đâu, từ nay bố đừng hỏi con về chuyện đấy nữa.
Thế rồi bố nín thinh, ngồi trầm tư. Nghĩ lại hiện giờ con chỉ muốn tát vào mặt mình thật đau thôi bố ạ, tát vì lúc đấy đã hỗn láo với bố, tát vì tính ích kỉ xấu xa của bản thân, tát vì đã làm bố buồn. Hiện thời con đã hiểu và thương bố nhiều lắm, chắc bố đã động lòng nhiều, thỉnh thoảng tủi thân nữa phải ko bố. Là 1 người con trai người nào chẳng muốn gia đình có nếp có tẻ, nhưng mà vì thương mẹ bị băng huyết sau 2 lần sinh 2 chị em con nên bố sợ mất mẹ, con biết bố thương mẹ con nhiều, vì mồm lưỡi người đời đã nói rằng “mẹ ko biết đẻ”. Hàn ôn của 1 người con trai bố chẳng biết san sớt cùng người nào, bố cứ giữ trọn trong lòng, bố chẳng cho người nào biết… Hằng ngày bố vẫn vui cười với 3 mẹ con, nhưng mà con hờn, con giận vì cái hủ tục lỗi thời ở quê mình bố ạ. Con hiểu cảm giác của bố mỗi lần giỗ chạp, lúc các chú các bác đẩy bố xuống mâm dưới, rồi nói bằng cái giọng kè nhè:
– Nhà chú ko có thằng cu thì xuống mâm dưới ngồi đi… Con uất ức, tức nghẹn trong lòng, bố thì cười cười cho qua chuyện, con ko dám nói gì, vì bố dặn “tuy vậy nào cũng ko được hỗn với người béo, con có ăn có học khác với người ko có chữ…”. Câu nói đấy của bố chính là lời nhắc con mỗi lần làm việc gì đều phải cân nhắc kĩ…
Bố ơi! Con muốn nói rằng dù nhà mình ko có em trai nhưng mà con sẽ luôn cố là 1 “thằng đàn ông thực sự” bố ạ. Dù phải gồng mình phụ trách gia đình mình con cũng sẽ làm được bố nhé vì dễ ợt con là con gái bố… Con ko muốn nói với bố con sẽ quyết tâm nhưng mà con muốn nói với bố rằng con phải làm được, con ko yếu ớt nữa đâu bố ạ, hãy tin cậy ở con bố nhé!
Con yêu bố nhiều lắm!
Kí tên:
Con gái bố …
Bài dự thi Bố là tất cả – Mẫu 2
Với bố, con là tất cả cuộc đời này
Đã hơn 4 5 từ khi ngày bố đi xa, 4 5 trôi qua trong những giấc mơ của con là tiếng chày giã sứ của bố.
Ngày bố mất con ko kịp về chỉ nghe em kể lại rằng phút cuối trước khi nhắm mắt nhắm mũi bố gọi tên mẹ và chị em con. Để con có được ngày bữa nay, bố đã đổi bằng cả cuộc sống của mình, bố nhỉ? Bố là thầy cô giáo dạy pháo binh, bố là chú quân nhân bền chí nhưng mà mẹ luôn kiêu hãnh.
Khi con có mặt trên thị trường, bố thương mẹ khó nhọc nên đã chuyển ngành sang làm công ty. Cuộc sống càng gian truân hơn vì doanh nghiệp của tía má bị vỡ nợ. Hàng ngày, tía má phải đi chợ bán hàng theo mùa vụ. Mùa xoài thì bán xoài, mùa dừa thì bán dừa, mùa vải lại bán vải, bán dưa… Khi đấy con mới bước vào học cấp II nhưng mà đã đảm đang tất cả công tác nhà vì gia đình mình quá khổ. Cứ 3h tía má đã dậy đi mỗi người 1 chợ, mãi chiều tối mới về chở đầy xe hàng để bán ngày hôm sau. Khi thì lãi, lúc lại lỗ, con quá nhỏ để cảm thu được niềm hạnh phúc của những bữa cơm tối sum vầy gia đình.
Con học cấp 3 thì nhà mình chuyển về quê. Cuộc sống gia đình mình đỡ khó nhọc hơn vì mẹ đã xin được việc làm bình ổn. Nhà mình gần chợ nên bố mở shop bán đồ sứ tại nhà. Chị em con càng béo, gánh nặng của tía má càng nhiều hơn, bố phải nghĩ ra nhiều nghề để làm thêm. Người ta chỉ cho bố cách đóng con tiện xi măng để cung ứng cho những nhà xây mới. Bố đóng ở nhà bán, bố tới cả công trình đang xây để đóng. Nếu ko có những ngày nghỉ hè về nhà với tía má để đi phụ làm cùng bố thì con chẳng thể biết bố đã khó nhọc thế nào.
Trời nắng, 1 mình bố đội trên vai cả bao xi măng lệ khệ bước lên cầu thang để đóng sứ ở tầng mái. Bố sàng từng thúng cát để lấy những hạt cát mịn. Đôi bàn tay bố thoăn thoắt cho tới lúc được vài thúng bố lại đội từng thúng cát trên đầu đi lên tầng mái. Rồi bố lại xuống để xách từng thùng nước lên. Khi tất cả được sẵn sàng xong bố trộn cát, xi măng với nước bằng chiếc xẻng. Việc làm độc nhất vô nhị con giúp được bố là múc từng bay cát đổ vào trong khuôn con tiện. 1 tay bố cầm chày giã sứ, giã ăn nhịp để vữa được nhồi thật chặt, tay kia bố cầm bay để đập phẳng vữa trên đầu khuôn con sứ đã nhồi xong. Bố đứng dậy bê khuôn sứ đã được nhồi chặt trên tay đi ra cách đấy 1 đoạn để đặt con sứ xuống và tháo khuôn. Cứ 1 con sứ kết thúc là được 700 đồng. Suốt 5 5 như thế, bao lăm nặng nhọc, khó nhọc để con và em được tốt nghiệp đại học.
Khi chị em con ra trường đi làm, tía má lại kiếm thêm tiền để lo công tác cho con và em. Con đi làm xa nhà nên ít về, có lúc cả tháng con mới về thăm tía má 1 ngày chủ nhật. 1 ngày, thầy thuốc bảo bố bị ung thư gan ko còn sống được bao lâu nữa. Mỗi lần đi làm về quê thăm bố, con lại đi và khóc suốt quãng đường lên Hà Nội. Con biết là con ko bao giờ có dịp để báo ân công sức của bố nữa. Ngày bố mất, lúc con về tới nhà thì bố đã nằm bất động, đôi bàn tay bị buộc chặt để trên bụng. Đôi bàn tay đấy bao lăm 5 cầm chày giã sứ bằng cả sức lực của mình để nuôi chị em con. Bố ơi, con xin lỗi bố. Con xin lỗi vì con nhưng mà bố khổ cả cuộc đời.
Bài dự thi Bố là tất cả – Mẫu 3
Bố là tất cả. Bố ơi bố ơi.
Bố tôi chính là 1 ảo thuật gia
Ngày còn nhỏ tôi vẫn thường có nghĩ suy bố mình chính là 1 ảo thuật gia, xuất thân từ 1 gánh xiếc nổi danh. Tại sao đấy hả vì bố biết hết mọi việc tôi làm và cũng có thể biến ra mọi thứ tôi muốn. Tôi vẫn nhớ lúc bé có 1 trận mưa đá tôi liền chạy ra vườn nhặt các viên mưa đá nhỏ tẹo. Nhưng nhưng mà chỉ 1 lát nó liền tan đi, thế là tôi ngồi khóc mãi. Mưa tạnh đá tan hế tôi lại càng khóc phệ hơn. Rồi bố liền lấy ra 1 tảng đá lạnh béo dụ dỗ tôi. Sau đấy ông còn biến tảng đá béo đấy thành món mứt dâu đánh đá cho tôi ăn. Sau này béo mới biết hóa ra tảng đá là từ trong tủ lạnh còn siro dâu đánh đá chỉ cần bỏ vào máy xay sinh tố là xong. Nhưng mà khi ấy bố tôi vẫn rất oách.
Bố tôi là 1 siêu người hùng
Ngày tôi còn nhỏ bố thường cho tôi lên trên cổ cõng đi chơi khắp xóm, vui lên ông còn bế ngược tôi lên trời nhào lộn làm tôi cười như nắc nẻ. Béo lên chỉ cần tôi nói có người nào ăn hiếp tôi bố liền cho kẻ đấy biết tay. Bố có thể trèo lên cây dừa cao tít hái cho tôi 1 quả dười mát ngọt vào mùa hè. Có thể cầm củ khoai nướng ngun ngút khói bóc cho tôi ăn vào mùa đông nhưng mà ko thấy hot tay. Đối với tôi nhưng mà nói bố tôi chính là 1 siêu người hùng.
Bố tôi là 1 siêu đầu bếp
Không chỉ ngày nhỏ nhưng mà lúc tôi đã béo bố tôi vẫn là 1 siêu đầu bếp đối với tôi. Trong sự ghi nhớ của tôi thì món gì bố cũng có thể nấu. Từ cá hấp siêu ngon tới canh xương hầm siêu ngọt, gà chiên siêu giòn tới chè đậu đỏ siêu mát. Không có món ăn nào trên đời có thể làm khó bố tôi.
Tôi đã béo đã ko còn là cô công chúa bé nhưng mà bố bảo bọc trong khoảng tay. Tuy nhiên đối với tôi bố vẫn là tất cả. Là người sinh ra nuôi dưỡng tôi thành người. Là người chuyên cần làm việc để nuôi tôi ăn học. Là người có thể làm tất cả vì con.

[rule_2_plain]

#Bài #dự #thi #Bố #là #tất #cả


Back to top button