Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình

Em hãy viết bài văn tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình là đề bài tập làm văn không xa lạ đối với học trò lớp 6. Sau đây là tổng hợp những mẫu tả người nhà yêu hay nhất, mời các em tham khảo.

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả bà ngoại

Từ bé, em đã được sống cạnh bà ngoại. Thường ngày, bác mẹ bận công tác, nên 1 tay bà chăm nom em suốt những ngày ấu thơ. Do đó, bà ngoại là người nhưng mà em yêu mến và vấn vít nhất trong gia đình.

Bà em 5 nay đã gần 7 mươi tuổi rồi, mà vẫn mạnh khỏe và sáng suốt lắm. Bà có dáng người bé gầy nên khá nhanh nhảu. Lưng bà vì tuổi tác nên đã hơi còng, ngoài ra ko tác động nhiều tới sinh hoạt thường nhật. Bà có làm da trắng, hơi nhăn, đôi chỗ có thể nhận ra những đường gân xanh. Khuôn mặt bà hơi tròn, nhìn rất dịu dàng và hiền lành. Đôi mắt bà có màu đen, hơi đục, luôn nhìn em bằng ánh mắt trìu mến, đong đầy tình thương. Mái tóc bà bạc trắng quá nửa, luôn được búi gọn lại sau đầu. Cách bà búi tóc rất lạ, em quan sát nhiều lần mà vẫn ko bắt chước được. Trang phục hằng ngày của bà rất dễ dàng, luôn là những bộ bà 3 tối màu, nhẹ và mát. Khi nào ra ngoài, bà sẽ mặc áo dài và mang thêm dây chuyền.

Bà của em là 1 người bà hoàn hảo. Láng giềng hàng xóm người nào cũng quý mến và kính trọng bà. Ngày nghỉ, những anh chị đi học, đi làm xa được về quê đều chạy sang thăm bà. Bởi vì bà em là người hiền từ, tốt bụng và văn minh. Bà thường xuyên ân cần, hỗ trợ mọi người. Bà cũng luôn dạy em cần hòa đồng và ân cần tới bạn hữu, người nhà.

Em yêu mến bà lắm. Em luôn phấn đấu học tập cần cù và giúp bà công tác nhà để bà luôn vui khỏe. Mong rằng, bà sẽ luôn hạnh phúc bên con cháu trong gia đình.

Bài văn mô tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả mẹ

“Lòng mẹ rộng lớn như biển Thái Bình dạt dào…” – Câu hát đó đã ngấm mãi trong em ko bao giờ nhạt phai! Mỗi người người nào cũng có người để ái mộ và kiêu hãnh, với em đấy là mẹ của em. Mẹ của em rất hoàn hảo! Mẹ em là chỗ dựa chắc chắn, là nơi em san sớt thú vui, nỗi buồn. Mẹ cho em cuộc đời bữa nay và ngày mai.

Mẹ em đã ngoài 4 mươi tuổi mà trông mẹ vẫn còn trẻ. Dáng người mẹ ko cao mà hợp lý. Mái tóc mẹ uốn cao ôm gọn lấy gương mặt tròn trặn, đôn hậu, tạo cho mẹ 1 vẻ đẹp dịu hiền, dễ mến. Nổi trội trên gương mặt mẹ là đôi mắt phệ, đen láy, luôn ánh lên cái nhìn ấm áp và trìu mến. Mỗi lúc cười, mẹ em để lộ hàm răng trắng, đều, trông rất duyên.

Mẹ em ăn mặc rất giản dị mà ko kém phần lịch sự. Mỗi lúc đi làm, thường là bộ váy màu xanh dương có điểm hoa văn hay bộ đồ tây màu trắng trang nhã. Còn khi ở nhà, với đồ bộ gọn ghẽ trông cũng rất duyên dáng.

Mẹ em rất yêu thương nhân đình và hết dạ chăm nom, dạy bảo con cái. Dù công tác ở cơ quan bận bịu mà mẹ đều dành thời kì cho gia đình, cho việc học hành của em. Những lần, em mắc thiếu sót, mẹ ko nhiếc mắng, đánh đập nhưng mà nhẹ nhõm chỉ bảo, nhắc nhở, chỉ ra chỗ sai để em giải quyết, sửa lỗi. Mẹ vui tươi, hạnh phúc lúc em đạt kết quả cao trong học tập.

Em còn nhớ, có lần, em ko nghe lời mẹ chạy chơi ngoài nắng, tới tối thì sốt cao. Em ngất đi cho tới gần sáng mới tỉnh lại. Thật bất thần, mẹ em vẫn ngồi đấy. Mẹ đã thức thâu đêm để chăm nom em nên gương mặt hiện rõ sự mỏi mệt, lo lắng. Mẹ âu yếm sờ tay lên trán em, rồi đặt tay em trong tay mẹ. Em thấy người ấm lên còn bệnh thì bớt đi nhiều.

Đối với đồng nghiệp, mẹ được mọi người tin yêu và mến phục. Với láng giềng, mẹ luôn vui vẻ và chuẩn bị hỗ trợ nên người nào người nào cũng yêu mến.

Mẹ là “Đất nước” riêng của em! Mỗi lần nói đến mẹ, lòng em lại dạt dào những tình cảm thiêng liêng nhất. Em thầm nhủ: “Mình phải phấn đấu học thật giỏi và ko dừng đoàn luyện để biến thành người hữu ích cho xã hội”. Đấy cũng là ước muốn béo lao nhất nhưng mà hằng ngày mẹ vẫn thường nhắn nhủ và dạy dỗ em.

Em hãy viết bài văn tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả ông nội

Nhà em khá đông người, mà người em kính trọng và gần cận nhất là ông nội của em.

Nội em 5 nay đã ngoài 7 mươi tuổi mà cử chỉ vẫn còn khá nhanh nhảu. Người tầm thước, hơi gầy, còn da dẻ nội vẫn hồng hào.

Đầu ông hói, lưa thưa những sợi tóc bạc như cước. Vầng trán cao hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt còn tinh anh ẩn dưới cặp chân mày đã ngả bạc. Má hơi hóp làm 2 gò má nhô cao lên. Răng ông đã rụng nhiều mà nhờ lắp răng giả nên nụ cười vẫn tươi tỉnh. Em thích nhất chòm râu bạc của ông. Mỗi lần được ngồi trong lòng ông, em ngước nhìn mãi những sợi râu trắng dài và thích được ông cho vuốt râu.

Hằng ngày, ông thường mặc bộ áo quần màu xanh, đi đôi dép nhựa đã mòn. Chỉ khi đọc sách ông mới đeo kính và lúc nào đi bộ xa ông mới chống cây gậy trúc. Tuổi đã cao mà ông làm việc luôn chân, luôn tay. Khi quét nhà, quét sân, quét vườn; khi vun gốc cho các cây trong vườn; khi tìm bắt sâu đục phá cây chanh. Ông thường xuyên rà soát việc học của em, dạy em làm toán, làm văn… Ông còn tham dự việc chăm nom thiếu nhi trong xã và xây dựng tủ sách cho nhà văn hóa xã. Khi nhàn rỗi, ông đọc sách, báo, nằm võng ngoài hiên và nghe đài truyền thanh hoặc chăm dãy hoa trước sân và dọc 2 bên lối ra vào cổng. Những đêm trăng sáng, ông thường ngồi trên chõng tre kê giữa sân kể chuyện cổ tích cho em và các bạn bé trong xóm nghe.

Con cháu làm gì sai, ông nhẹ nhõm răn dạy chứ ko quát mắng bao giờ. Bà con láng giềng có điều gì chếch mếch với nhau thường gặp nhờ ông khắc phục.

Mọi người đều yêu mến ông và khen ông tuổi cao nhưng mà vẫn còn sáng suốt. Riêng em, nếu được 1 điều ước như trong truyện cổ tích ông kể, em sẽ ước ông có sức khỏe, sống mãi bên em.

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả bà nội

Chuông đồng hồ đều đặn buông 9 tiếng. Màn đêm tĩnh lặng, u tịch lạ đời. Chỉ còn âm thanh của gió khuya xạc xào trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở ko khí trong sạch để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn 2 bài tập Toán nữa, phải cố khiến cho hết. Từ giường bên có tiếng trở mình khe khẽ. Bà nội vẫn thức chờ em.

Bà nội em 5 nay hơn 7 mươi tuổi, dáng gầy nhom và lưng đã hơi còng. Dấu ấn thời kì in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên bộ mặt nâu rám hằn sâu vết nhăn của bà. Mắt bà đã hơi mờ mà đôi tai còn thính lắm. Chỉ nghe bước chân hay giọng nói từ xa là bà đã nhìn thấy đúng từng người trong gia đình.

Cũng vì quen với công tác nông dân quanh 5 nặng nhọc từ thời còn trẻ do đó cho đến nay, bà vẫn còn mạnh khỏe, bền bỉ. Những khi bác mẹ em ra đồng, 1 mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm nom bầy gà, bầy lợn. Ít lúc em thấy bà ngồi yên 1 chỗ. Mọi việc chấm dứt thì bà lại vác chiếc cuốc ra vườn, hì hụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi.

Bà hay kể chuyện. Em rất phục sự ghi nhớ của bà. Ngày xưa bà chỉ học trường làng, thế mà bà lại thuộc lòng “Truyện Kiều”, “Nhị Độ Mai”, “Phạm Công Cúc Hoa”, “Đồng bạc vạn lịch”… cộng với bao lăm là ca dao, và truyện cổ. Những trưa hè gió nồm nam mát lộng, bà mắc võng ở chái nhà, nằm đu đưa và bỏm bẻm nhai trầu vừa ngâm nga hát. Em nghe mấy cụ già bảo rằng hồi con gái, bà là 1 “liền chị” quan họ lừng danh trong vùng.

Con cháu, họ hàng xóm làng rất quý bà vì bà hiền từ, đôn hậu. Ai gặp trắc trở cần tới bà chuẩn bị hỗ trợ, chẳng quản khuya sớm. Bà thường khuyên con cháu “Thương người như thể thương thân” và đối xử với xóm làng có tình có nghĩa.

Học xong bài, em thu xếp sách vở cho vào cặp, cài cửa, tắt đèn rồi nhẹ nhõm chui vào màn. Bà nằm dịch sang bên nhường chỗ cho em. Hơi ấm tỏa ra từ người bà rất thoải mái. Em vòng tay ôm lấy lưng bà, thủ thủ “Bà ơi! Cháu đấm lưng cho bà nhé!” Bà mắng yêu: Bố chị! Để bà chờ mãi! Thôi, ngủ đi, mai dậy sớm còn đi học!

Em yêu bà lắm và mong bà khỏe mạnh, vạn thọ cùng con cháu.

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả bố

“Lưng cha thì đội nắng gầy
Ôi tóc bạc tựa trăng soi…”

Điều may mắn và hạnh phúc nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta là được sống trong khoảng tay mến thương của bố. Bố luôn là người chở che, bảo vệ cho ta trong suốt cuộc đời. Càng béo lên và thấu hiểu những đắng cay, mệt nhọc, tôi càng cảm thấy hàm ơn vì những hi sinh béo lao nhưng mà bố đã dành cho mình.

Bố tôi 5 nay đã ngoài 4 mươi tuổi. Dáng người bố cao gầy. Trong mắt tôi, dáng hình đó khi nào cũng thật phệ béo và vững chãi để chở che cho cả gia đình. Làn da bố rám nắng vì phơi nắng dầm sương, trải qua đủ gieo neo, cực khổ vì cuộc mưu sinh nặng nhọc. Khuôn mặt bố vuông chữ điền, toát lên vẻ hiền từ và phúc hậu. Đôi mắt bố đen láy, trong đôi mắt đó chứa đựng cả bầu trời mến thương bố dành cho các con. Mỗi lúc mỉm cười, đôi mắt bố thật đỗi dịu dàng, trình bày sự trìu mền pha chút nuông chiều. Mái tóc bố ko còn đen nữa nhưng mà đã lấm chấm bạc. Nhìn những sợi tóc bạc đó, tôi càng thương bố nhiều hơn vì những gian khó, nặng nhọc bố phải trải qua để nuôi chúng tôi khôn béo. Tôi thích nhất là những khi bố cười. Nụ cười đó mới ấm áp làm sao. Những khi như thế, tôi tự vấn phải chăm ngoan hơn nữa để nụ cười đó có thể hiện ra nhiều hơn trên đôi môi của bố. Đôi bàn tay bố chai sần, thô ráp mà tôi vẫn luôn yêu đôi bàn tay đó. Đôi bàn tay nặng nhọc vì gia đình. Đôi bàn tay hi sinh vì sự bình an, hạnh phúc của các con.

Trong kí ức tuổi thơ của tôi luôn đong đầy những kỉ niệm về bố. Ngày mới chập chững biết đi, bố dắt tay tôi đi trên trục đường làng không xa lạ. Cái bóng liêu xiêu trải dài trên mặt đường trùm lên cái bóng bé bỏng của tôi. Mỗi lúc tôi té ngã, bố dịu dàng đỡ tôi dậy, đôi bàn tay nhẹ nhõm vuốt lên mái tóc lúc tôi bật khóc. Bố là người kiệm lời, ít nói mà tôi biết tình mến thương bố dành cho các con khi nào cũng dạt dào và chứa chan. Bố cùng tôi tới trường trong ngày đầu đi học, dạy tôi làm những phép tính trước nhất. Những đêm thức khuya học bài, khi nào bố cũng chờ tôi đi ngủ rồi mới an giấc. Bố luôn mến thương và cưng chiều tôi mà vẫn nghiêm khắc chỉ bảo mỗi lúc tôi mắc lỗi. Bố dạy tôi cách sống, cách làm người, hiểu được những trị giá tốt đẹp trong cuộc sống, ý nghĩa của sự thật thà, thẳng thắn, lòng khoan thứ và hàm ơn. Cả cuộc đời bố đã nặng nhọc hi sinh vì gia đình, thế mà, vẫn có khi tôi vô tình làm bố buồn, không thể giải quyết được sự chờ đợi và tin cậy của bố.

Sau này béo lên, rồi tôi sẽ phải rời xa vòng tay của bố mà tôi tin rằng bố sẽ mãi là người chở che, dõi theo và bảo vệ cho tôi trong suốt cuộc đời. Những bài học của bố sẽ là hành trang theo tôi suốt cuộc đời, tình yêu của bố sẽ là động lực để tôi tiến lên phía trước.

Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả em gái

Trong gia đình tôi, mỗi người đều có 1 phong cách riêng, bố tôi thích đọc báo, mẹ đam mê công tác nấu bếp, tôi thì chẳng thể rời xa đống truyện tranh, và đặc thù nhất là Linh – em gái tôi với thị hiếu rất cute: vẽ tranh về những người nhà trong gia đình. Tôi đã có lần xem Linh vẽ tranh, và đích thực thấy thêm rất nhiều điều thú vị về cô em của mình.

Linh là 1 cô nhỏ rất đáng yêu khiến cả nhà người nào cũng yêu quý. Nhưng nó cũng tinh nghịch lắm. Nó luôn nghĩ ra đủ thứ trò tai quái để trêu chọc tôi.

1 lần, đột nhiên Linh lại mượn tôi quyển Album ảnh. Tôi đoán nó lại tinh nghịch gì dây nên bí hiểm nấp sau cánh cửa theo dõi. Thật kinh ngạc. Linh đang vẽ tôi. Khéo léo đặt tấm ảnh chân dung của tôi lên bàn, Linh mở màn trình bày. Đôi bàn tay bé nhắn trắng hồng của nó cẩn thận cầm cây chì sáp tới khoanh 1 vòng tròn rõ phệ. Đôi mắt đen long lanh chuyên chú nhìn vào bức ảnh rồi tiếp diễn khoanh 2 vòng tròn bé hơn màu tím. Thì ra, đấy là gương mặt của tôi – nhưng mà đúng hơn là cục đá lệch lạc tới thảm hại và chiếc kính bị lệch gọng gần nửa mặt. Tôi cảm thấy khổ thân cho gương mặt mình quá. Còn Linh ko biết sự có mặt của tôi, vẫn cái vẻ vui mừng, nó tiếp diễn vẽ. Mái tóc tết bím đuôi sam của nó khi lắc, cái mồm hồng tươi vừa vẽ vừa cười. Bàn tay nó vẫn tiếp diễn tạo cho tôi 1 mái tóc đen buộc vểnh lên như cái đuôi gà và được trang điểm bằng 1 chiếc nơ xanh xinh xinh. Chợt ánh mắt Linh bỗng phát triển thành nghịch ngợm lạ đời, bộ mặt vui mừng hẳn lên, đôi má đào hào, chân cứ dậm vào thành bàn và còn hát nữa. Không biết nó nghĩ ra tuồng gì đây.

Tay cầm 1 viên sáp đỏ, Linh viền viền thành hình 1 chiếc môi – giống như 1 quả chuối. Nó chọn cây sáp màu đỏ, mà chỉ tô 1 nửa môi còn dùng màu xanh tô nửa còn lại. Vậy là môi của tôi có những 2 màu – thật tinh nghịch. Nhưng ánh mắt nó lại càng ham thích hơn, mồm nó cười tươi hơn lúc dùng màu hồng chấm vào giữa má tôi. Tôi chẳng thể hiểu nổi Linh đang vẽ cái gì. Sờ lên má, trời ơi, té ra đấy là cái mụn mới mọc của tôi. Chuyện gì nó cũng nghĩ ra được. Cô nàng vẫn tiếp diễn vẽ, vẻ mặt vẫn tươi vui. Nhưng chừng như càng về sau, Linh càng thấm mệt. Cố vẽ cho tôi 1 chiếc áo màu hồng thật lạ mắt – màu tôi thích thú, mồ hôi nó mở màn lấm chấm, mặt nó đỏ lên. Hình như để tô 1 chiếc áo với rất nhiều bông hoa tương tự là rất gieo neo. Nhưng Linh vẫn say sưa. Bàn tay nhanh nhảu tô màu, ánh mắt long lanh đáng yêu, mái tóc khi lắc. Cuối cùng Linh cũng chấm dứt bức tranh. Nó vui vẻ chạy ra khoe với tôi.

Sau lần tận mắt xem Linh vẽ, tôi thấy Linh thật cute. Biết đâu trong mai sau em gái tôi lại biến thành 1 họa sĩ lừng danh….

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả chị gái

Gia đình em có 4 thành viên, bao gồm có bác mẹ và 2 chị em gái chúng em. Gia đình em luôn mến thương, chăm nom lẫn nhau, 2 chị em em thì thường san sớt với nhau những vui buồn của cuộc sống, học tập. Với em, chị gái của mình ko chỉ là 1 người chị mẫu mực luôn nhịn nhường, chăm nom của em nhưng mà còn là 1 người bạn tri âm, 1 người nhưng mà em yên tâm lúc hàn huyên những gì đã trải qua trong cuộc sống.

Chị của em tên là Vân Anh, chị em 5 nay mười lăm tuổi, tuy 2 chị em có sự xa cách về tuổi tác mà ko thành ra nhưng mà chúng em cách biệt, dị đồng. Em và chị gái của mình rất hợp tính nên có thể dễ dãi hàn huyên, trò chuyện 1 cách dễ chịu nhất. Mọi người thường nói nhà nhưng mà có 2 chị em gái thì thường xuyên xảy ra giành giật, xung đột, chị em thường khắc khẩu, ko hợp nhau. Nhưng điều đó chẳng phải xảy ra trong quan hệ của chị em em, chúng em luôn yêu mến và tinh thần được địa điểm cũng như nghĩa vụ của mình, đối với chị em thì luôn nhịn nhường, chăm nom cho em. Còn em thì mến thương, tôn trọng chị của mình.

Chị của em cực kỳ hoàn hảo, chẳng những là 1 học trò ưu tú của lớp nhưng mà còn là 1 người cán bộ lớp đầy mẫu mực, chị em tuy học giỏi mà chẳng phải tỏ ra kiêu ngạo, luôn ân cần hỗ trợ tới bạn hữu cũng như những người bao quanh mình. Chị em lừng danh trong trường vì những đức tính tốt bụng, khiêm nhượng đó, vì vậy nhưng mà mỗi lần có người nói đến chị em là em ko kìm nổi sự kiêu hãnh dâng trào trong mình. Chị em ko chỉ là 1 học trò ưu tú nhưng mà còn là 1 người con ngoan của gia đình em.

Chị luôn lễ độ với bác mẹ, ông bà, chăm nom, nhịn nhường em. Chị còn là 1 người cực kỳ đảm đang, những công tác nhà đều được chị chấm dứt 1 cách hoàn hảo, chị có thể nấu cơm, rửa bát, quét nhà. Chị nấu ra rất nhiều những món ăn ngon, trong đấy món ăn nhưng mà em thích thú nhất đấy chính là món trứng cuộn của chị làm. Những lát trứng cuộn vàng ươm, được chị chiên 1 cách khôn khéo, hương vị thơm ngon ko kém món ăn do mẹ em làm là bao.

Em có 1 người chị hoàn hảo, đấy là người luôn chăm nom, ân cần tận tâm, cũng là 1 người bạn nhưng mà em tin cậy lúc san sớt những buồn vui của cuộc sống, học tập, chị luôn lắng tai với thái độ tâm thành và cho em những lời khuyên thật hữu dụng.

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả anh trai

Tích…tích…tích

Tiếng đồng hồ cứ thế văng vẳng trong đêm. Không hiểu sao em cứ trăn trở ko ngủ được. Có nhẽ vì hồi tối, trong bữa cơm cả nhà có nói đến anh Dũng – anh trai của em, người anh đang tiến hành phận sự của công dân với quốc gia.

5 nay anh em vừa tròn 20 tuổi, thế hệ hấp dẫn nhất trong cuộc đời con người. Anh là 1 người anh hoàn hảo đối với em. Dáng người anh thanh mảnh cao, phải tới 1m75. Ngày anh còn ở nhà, ngày nào anh cũng dắt em lên đê chơi thả diều, đôi lúc còn chơi tập trận. Anh sẽ cho em ngồi lên cổ mình để nhìn theo con diều bay cao, cao mãi trên bầu trời. Khuôn mặt của anh vuông chữ điền, đã dần dần mất đi vẻ non nớt của trẻ em nhưng mà thay vào đấy là sự nghiêm nghị và 9 chắn của người lính được tôi rèn trong quân đội. Cái trán rộng, cao và cứng cỏi. Chắc vì cái trán đó nhưng mà từ nhỏ đến nay anh trai em vẫn bị gán cho cái mác bướng bỉnh, cứng đầu. Nhưng kì thực, anh Dũng là 1 người rất dễ gần, sống tình cảm và ngoan ngoãn. Người ta chỉ bình chọn anh trai em qua ngoại hình của anh đó nhưng mà chẳng cần biết đích thực anh đó là người như thế nào. Em rất thích đôi mắt của anh. Đấy là 1 đôi mắt rất đẹp. Nó dài dài màu nâu, mỗi lần anh cười, 2 con mắt nheo nheo lại như chói nắng. Mọi người vẫn khen anh đôi mắt hệt nhau bà nội, 1 đôi mắt sâu và hút hồn người đối diện. Em cũng thích nụ cười của anh nữa. Nụ cười của anh đặc sắc như ánh mặt trời. Mỗi lần anh cười lại để lộ ra hàm răng trắng đều như hạt bắp. Anh hay mỉm cười như thế với em mỗi lần dụ dỗ em sau những lần em bị ăn hiếp hay bị bác mẹ phạt.

Trong gia đình, anh là 1 người con rất ngoan và hiếu hạnh. Anh làm mọi việc nhỏ nhặt trong nhà để đỡ đần bác mẹ: nấu cơm, quét dọn nhà cửa, chăm nom lũ gà và chơi với em. Em rất thích cuốn lấy anh, nũng nịu theo sau lưng anh đi bắt dế, bắt giun, đi câu cá và thả diều.. Dù em là 1 đứa mít ướt, rối rắm mà chưa bao giờ anh nổi cáu hay ko cho em đi theo. Em biết anh hay mềm lòng trước sự kì kèo, nũng nịu của em nên muốn gì em cũng chỉ cần giả vờ 1 chút là xong. Lần nào cũng nhất mực sẽ thành công. Duy nhất chỉ có 1 lần anh nổi nóng với em. Đấy là kỉ niệm nhưng mà em sẽ nhớ mãi trong cuộc đời mình. Hôm đó là 1 người mưa rất béo, nước ngập băng cả ngõ. Trời đã tạnh hẳn mà nước vẫn chưa rút hết. Cả lũ trẻ em rủ nhau ra ngoài bì bõm lội nước. Em nhớ lúc đó em mới chỉ được 4 tuổi, người bé bằng nắm cơm. Anh đã cấm ko cho em ra ngoài mà nhìn lũ bạn đang chơi rất vui bề ngoài kia em lại bỏ quên lời dặn của anh. Em dấm dúi trốn anh đi ra ngoài lội nước. Nhưng do nhỏ quá, em vừa lội xuống, nước đã ngập tới ngang bụng, rất khó để đi. Càng đi sâu vào ngõ, nước lại càng ngập cao hơn. Cuống quá, em bước tốc độ hơn theo trục đường cũ để trở về nhà, mà bước hụt chân và mất 1 chiếc dép. Em sợ quá đã khóc lên thất thanh, gọi anh trai trong nhà. Anh Dũng nghe thấy tiếng em liền hơ hải chạy ra. Thđó em đang đứng trong ngõ, nước ngập ngang bụng, anh đùng đùng nổi nóng, chạy vội ra bế em vào nhà. Anh nhìn em với ánh mắt bức xúc:

– Anh đã nói với em như thế nào? Mưa phệ, ngõ ngập như thế, em thì nhỏ tẹo như thế này, ra đó lỡ thụt chân xuống cống thì làm thế nào? Em ko coi lời anh nói ra gì nữa đúng ko?

Em mếu máo, mắt rưng rưng. Lần trước nhất em thấy anh giận giữ như thế. Đôi mày của anh cau lại, ánh mắt nghiêm khắc nhìn em, giọng nói đanh lại. Em hiểu lần này mình đã sai, khiến cho anh nổi nóng thật rồi. Thế mà em cũng hiểu là anh chỉ muốn tốt cho em chứ chẳng phải ghét bỏ gì cả. Anh cách em đến 10 tuổi, bác mẹ thì bận đi làm suốt ngày, chỉ cso anh ở nhà, chăm nom em. Với em, anh ko chỉ là 1 người anh trai, nhưng mà còn là bố , là mẹ, là người bạn tri âm và là thiên thần hộ mệnh nữa.

Anh đi phận sự quân sự đã được hơn 1 5 và anh cũng sắp được về nghỉ phép thăm nhà. Em sẽ cộng với anh đi thật nhiều nơi, kể cho anh nghe những chuyện khi anh ko ở nhà. Em giờ đã béo, ko còn là con nhỏ nghịch dại, ko biết nghe lời như xưa nữa. Giờ em đã thay anh làm những công tác bé để đỡ đần bác mẹ.

Miên man nghĩ suy, ko biết em đã ngủ thiếp đi từ khi nào. Hôm đó, em đã mơ 1 giấc mơ thật đẹp. Em mơ thấy anh Dũng về nhà, vẫn với nụ cười ấm áp như ngày nào. Anh dắt tay em lên đê thả diều, cho em ngồi lên cổ để ngắm nhìn bầu trời khi hoàng hôn và cánh diều thì cứ bay cao, cao mãi….

Bài văn tả người nhà lớp 6 – Tả mẹ

“Tuổi thơ tôi ko được may mắn như bao đứa trẻ khác. Kể từ sinh ra tôi đã mồ côi cha. 1 mình mẹ nuôi tôi khôn béo, mẹ là người cha, người mẹ hoàn hảo nhất trên đời này.

Nhưng lúc tôi lên 9 tuổi, thời kì quá ngắn giữa mẹ và tôi thế mà mẹ đã bỏ tôi 1 mình chơ vơ trên cõi đời này nhưng mà ra đi. Chỉ 9 tuổi tôi còn quá bé để hiểu được thâm thúy việc mãi mãi ko có mẹ kế bên. Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì ko bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi.

Mẹ tôi là người đàn bà mạnh bạo, mẹ luôn sống vì tôi. Tuy cuộc sống nặng nhọc và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo mà mẹ sống rất sáng sủa, yêu đời. Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió. Khuôn mặt đôn hậu, hiền hậu. Mẹ luôn bảo ban tôi những điều tốt nhất. Mẹ cổ vũ tôi những lúc tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo âu, mang những điều tốt đẹp tới cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc.

Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phcửa ải sống thật thà, thẳng thắn. Phcửa ải hàm ơn mà ko được nhớ oán thù. Phcửa ải biết tha thứ mến thương người khác. Nhất định chị em phải kết đoàn với nhau nhưng mà sống, đừng để mọi người cười chê con ko có dạy”. Đấy là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước khi ra đi. Khi đấy, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống không lo nghĩ có mẹ cũng như ko có mẹ. Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đấy là của cải quý giá nhất nhưng mà mẹ đã dành cho con. Con nhớ mẹ nhiều lắm, nhất mực con sẽ tuân theo những gì mẹ dạy.

Mẹ tôi đã vượt qua gieo neo để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ luôn là 1 vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi. Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả khi mẹ ra đi nữa. Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ mà tôi chẳng thể! Mẹ tôi rất thương mến tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn. Ngày đó, khi mẹ đớn đau giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì nhưng mà chỉ biết khóc. Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ ko sao đâu con. Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại dại khờ tới ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ ko có mẹ kế bên mà mẹ vẫn sống trong tâm não tôi. Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi.

Mẹ tôi là người thế đấy, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người tôi yêu mến nhất trên đời và dù mẹ đi xa mà mẹ vẫn như còn đấy đứng kế bên tôi. Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là 1 ngày. tôi sẽ chăm nom cho mẹ, việc nhưng mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, ko làm mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi! Con rất muốn”. Hỡi những người nào còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là 1 lần!”

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả ông ngoại

Ông bà ngoại có cả thảy 6 đứa cháu lít nhít cả nội lẫn ngoại. Không hiểu sao các anh chị em họ của tôi đều quấn riết lấy bà. Chỉ duy có tôi là làm cái đuôi của ông.

Ông thường nằm ngủ trưa trên 1 tấm phản gỗ kê xuềnh xoàng trên mấy viên gạch. Buổi trưa tôi lại cắp tờ báo nhi đồng vào ngủ với ông. Cầm tờ báo xuôi ngược 1 khi thì chán. Tôi thấy tờ báo xanh đỏ thì kì kèo ông xin sắm cho chứ tôi chưa biết đọc. Ông xoay nghiêng tôi, rồi vừa xoa xoa lưng vừa kể chuyện cổ tích.

Ông chỉ có mỗi chuyện “tủ” là Thạch Sanh thôi, thế nhưng mà chưa bao giờ tôi nghe hết chuyện của ông. Lòng bàn tay người già nham nháp, ấm áp, tấm phản gỗ ông nằm bao 5 lên nước, bóng nhoáng, mát lịm, chỉ tới đoạn “đàn kêu tích tịch tình tang” là tôi lăn ra ngủ khoèo.

Tôi được 5 tuổi, ông dạy tôi tập đánh vần. Đúng là 1 cuộc đánh vật của 2 ông cháu. Tôi vốn hiếu động và hay lơ đãng, ông dạy chữ này thì quên chữ kia, nhớ được chữ hôm này thì quên tiệt chữ hôm trước, ông phải áp dụng đủ mọi hình ảnh để tôi nhớ được mặt chữ: “O là quả bóng da lũ trẻ trong xóm vẫn đá bình bịch mỗi chiều. O là quả trứng gà bà bồi dưỡng tôi mỗi sáng, đội thêm nón của mẹ…”

Mỗi lần tôi học là mấy nhà láng giềng bao quanh đều biết, tiếng ông thì ko thấy đâu, chỉ thấy giọng tôi cười khanh khách. Nhưng hôm sau hỏi lại tôi đã quên rồi, chỉ nhớ chữ gì nghe “bình bịch” và chữ nữa thì “ăn được”.

Trong sự ghi nhớ tôi, chỉ có mỗi chữ c hoa là ko bao giờ tôi lộn lạo. Chữ c hoa của ông bao giờ cũng 1 gạch tựa ở lưng. Tôi hỏi: “Để làm gì hả ông?”, ông giải đáp: “Để nó khỏi ngã”. Tôi cười khanh khách: “Thế thì chữ “cờ” còn già hơn ông, ông nhỉ? Ông có cần chống gậy đâu?!” Ông cười, mặt nhăn tít lại: “A, con nhóc của ông giỏi thật!!”.

Rồi tôi đi học, thiên nhiên chững chàng hẳn ra, học chữ nào thì thuộc chữ đó. Ông hãnh diện lắm, đi khoe với những người bạn già “đứa cháu của tôi …”

Hôm nào ông cũng đi số đông dục từ 4 giờ sáng. Tôi cũng dậy lạch đạch bám đuôi ông. Ông chạy chầm chậm, 2 chân run run. Nhưng sáng nào ông cũng chạy được 5 lòng vòng vườn hoa Pasteur. Tôi thì ngồi thu lu trên ghế, đếm vòng chạy của ông, đợi trời sáng rồi 2 ông cháu xem mọi người đánh cầu lông, sau đấy mới đi bộ về nhà.

Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu dụng khác trên phân mục Văn chương – Tài liệu của Phần Mềm Portable VN.


 

Thông tin thêm

Em hãy viết bài văn tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình

[rule_3_plain]

Em hãy viết bài văn tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình là đề bài tập làm văn không xa lạ đối với học trò lớp 6. Sau đây là tổng hợp những mẫu tả người nhà yêu hay nhất, mời các em tham khảo.
Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả bà ngoại
Từ bé, em đã được sống cạnh bà ngoại. Thường ngày, bác mẹ bận công tác, nên 1 tay bà chăm nom em suốt những ngày ấu thơ. Do đó, bà ngoại là người nhưng mà em yêu mến và vấn vít nhất trong gia đình.
Bà em 5 nay đã gần 7 mươi tuổi rồi, mà vẫn mạnh khỏe và sáng suốt lắm. Bà có dáng người bé gầy nên khá nhanh nhảu. Lưng bà vì tuổi tác nên đã hơi còng, ngoài ra ko tác động nhiều tới sinh hoạt thường nhật. Bà có làm da trắng, hơi nhăn, đôi chỗ có thể nhận ra những đường gân xanh. Khuôn mặt bà hơi tròn, nhìn rất dịu dàng và hiền lành. Đôi mắt bà có màu đen, hơi đục, luôn nhìn em bằng ánh mắt trìu mến, đong đầy tình thương. Mái tóc bà bạc trắng quá nửa, luôn được búi gọn lại sau đầu. Cách bà búi tóc rất lạ, em quan sát nhiều lần mà vẫn ko bắt chước được. Trang phục hằng ngày của bà rất dễ dàng, luôn là những bộ bà 3 tối màu, nhẹ và mát. Khi nào ra ngoài, bà sẽ mặc áo dài và mang thêm dây chuyền.
Bà của em là 1 người bà hoàn hảo. Láng giềng hàng xóm người nào cũng quý mến và kính trọng bà. Ngày nghỉ, những anh chị đi học, đi làm xa được về quê đều chạy sang thăm bà. Bởi vì bà em là người hiền từ, tốt bụng và văn minh. Bà thường xuyên ân cần, hỗ trợ mọi người. Bà cũng luôn dạy em cần hòa đồng và ân cần tới bạn hữu, người nhà.
Em yêu mến bà lắm. Em luôn phấn đấu học tập cần cù và giúp bà công tác nhà để bà luôn vui khỏe. Mong rằng, bà sẽ luôn hạnh phúc bên con cháu trong gia đình.
Bài văn mô tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả mẹ
“Lòng mẹ rộng lớn như biển Thái Bình dạt dào…” – Câu hát đó đã ngấm mãi trong em ko bao giờ nhạt phai! Mỗi người người nào cũng có người để ái mộ và kiêu hãnh, với em đấy là mẹ của em. Mẹ của em rất hoàn hảo! Mẹ em là chỗ dựa chắc chắn, là nơi em san sớt thú vui, nỗi buồn. Mẹ cho em cuộc đời bữa nay và ngày mai.
Mẹ em đã ngoài 4 mươi tuổi mà trông mẹ vẫn còn trẻ. Dáng người mẹ ko cao mà hợp lý. Mái tóc mẹ uốn cao ôm gọn lấy gương mặt tròn trặn, đôn hậu, tạo cho mẹ 1 vẻ đẹp dịu hiền, dễ mến. Nổi trội trên gương mặt mẹ là đôi mắt phệ, đen láy, luôn ánh lên cái nhìn ấm áp và trìu mến. Mỗi lúc cười, mẹ em để lộ hàm răng trắng, đều, trông rất duyên.
Mẹ em ăn mặc rất giản dị mà ko kém phần lịch sự. Mỗi lúc đi làm, thường là bộ váy màu xanh dương có điểm hoa văn hay bộ đồ tây màu trắng trang nhã. Còn khi ở nhà, với đồ bộ gọn ghẽ trông cũng rất duyên dáng.
Mẹ em rất yêu thương nhân đình và hết dạ chăm nom, dạy bảo con cái. Dù công tác ở cơ quan bận bịu mà mẹ đều dành thời kì cho gia đình, cho việc học hành của em. Những lần, em mắc thiếu sót, mẹ ko nhiếc mắng, đánh đập nhưng mà nhẹ nhõm chỉ bảo, nhắc nhở, chỉ ra chỗ sai để em giải quyết, sửa lỗi. Mẹ vui tươi, hạnh phúc lúc em đạt kết quả cao trong học tập.
Em còn nhớ, có lần, em ko nghe lời mẹ chạy chơi ngoài nắng, tới tối thì sốt cao. Em ngất đi cho tới gần sáng mới tỉnh lại. Thật bất thần, mẹ em vẫn ngồi đấy. Mẹ đã thức thâu đêm để chăm nom em nên gương mặt hiện rõ sự mỏi mệt, lo lắng. Mẹ âu yếm sờ tay lên trán em, rồi đặt tay em trong tay mẹ. Em thấy người ấm lên còn bệnh thì bớt đi nhiều.
Đối với đồng nghiệp, mẹ được mọi người tin yêu và mến phục. Với láng giềng, mẹ luôn vui vẻ và chuẩn bị hỗ trợ nên người nào người nào cũng yêu mến.
Mẹ là “Đất nước” riêng của em! Mỗi lần nói đến mẹ, lòng em lại dạt dào những tình cảm thiêng liêng nhất. Em thầm nhủ: “Mình phải phấn đấu học thật giỏi và ko dừng đoàn luyện để biến thành người hữu ích cho xã hội”. Đấy cũng là ước muốn béo lao nhất nhưng mà hằng ngày mẹ vẫn thường nhắn nhủ và dạy dỗ em.
Em hãy viết bài văn tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả ông nội
Nhà em khá đông người, mà người em kính trọng và gần cận nhất là ông nội của em.
Nội em 5 nay đã ngoài 7 mươi tuổi mà cử chỉ vẫn còn khá nhanh nhảu. Người tầm thước, hơi gầy, còn da dẻ nội vẫn hồng hào.
Đầu ông hói, lưa thưa những sợi tóc bạc như cước. Vầng trán cao hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt còn tinh anh ẩn dưới cặp chân mày đã ngả bạc. Má hơi hóp làm 2 gò má nhô cao lên. Răng ông đã rụng nhiều mà nhờ lắp răng giả nên nụ cười vẫn tươi tỉnh. Em thích nhất chòm râu bạc của ông. Mỗi lần được ngồi trong lòng ông, em ngước nhìn mãi những sợi râu trắng dài và thích được ông cho vuốt râu.
Hằng ngày, ông thường mặc bộ áo quần màu xanh, đi đôi dép nhựa đã mòn. Chỉ khi đọc sách ông mới đeo kính và lúc nào đi bộ xa ông mới chống cây gậy trúc. Tuổi đã cao mà ông làm việc luôn chân, luôn tay. Khi quét nhà, quét sân, quét vườn; khi vun gốc cho các cây trong vườn; khi tìm bắt sâu đục phá cây chanh. Ông thường xuyên rà soát việc học của em, dạy em làm toán, làm văn… Ông còn tham dự việc chăm nom thiếu nhi trong xã và xây dựng tủ sách cho nhà văn hóa xã. Khi nhàn rỗi, ông đọc sách, báo, nằm võng ngoài hiên và nghe đài truyền thanh hoặc chăm dãy hoa trước sân và dọc 2 bên lối ra vào cổng. Những đêm trăng sáng, ông thường ngồi trên chõng tre kê giữa sân kể chuyện cổ tích cho em và các bạn bé trong xóm nghe.
Con cháu làm gì sai, ông nhẹ nhõm răn dạy chứ ko quát mắng bao giờ. Bà con láng giềng có điều gì chếch mếch với nhau thường gặp nhờ ông khắc phục.
Mọi người đều yêu mến ông và khen ông tuổi cao nhưng mà vẫn còn sáng suốt. Riêng em, nếu được 1 điều ước như trong truyện cổ tích ông kể, em sẽ ước ông có sức khỏe, sống mãi bên em.
Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả bà nội
Chuông đồng hồ đều đặn buông 9 tiếng. Màn đêm tĩnh lặng, u tịch lạ đời. Chỉ còn âm thanh của gió khuya xạc xào trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở ko khí trong sạch để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn 2 bài tập Toán nữa, phải cố khiến cho hết. Từ giường bên có tiếng trở mình khe khẽ. Bà nội vẫn thức chờ em.
Bà nội em 5 nay hơn 7 mươi tuổi, dáng gầy nhom và lưng đã hơi còng. Dấu ấn thời kì in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên bộ mặt nâu rám hằn sâu vết nhăn của bà. Mắt bà đã hơi mờ mà đôi tai còn thính lắm. Chỉ nghe bước chân hay giọng nói từ xa là bà đã nhìn thấy đúng từng người trong gia đình.
Cũng vì quen với công tác nông dân quanh 5 nặng nhọc từ thời còn trẻ do đó cho đến nay, bà vẫn còn mạnh khỏe, bền bỉ. Những khi bác mẹ em ra đồng, 1 mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm nom bầy gà, bầy lợn. Ít lúc em thấy bà ngồi yên 1 chỗ. Mọi việc chấm dứt thì bà lại vác chiếc cuốc ra vườn, hì hụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi.
Bà hay kể chuyện. Em rất phục sự ghi nhớ của bà. Ngày xưa bà chỉ học trường làng, thế mà bà lại thuộc lòng “Truyện Kiều”, “Nhị Độ Mai”, “Phạm Công Cúc Hoa”, “Đồng bạc vạn lịch”… cộng với bao lăm là ca dao, và truyện cổ. Những trưa hè gió nồm nam mát lộng, bà mắc võng ở chái nhà, nằm đu đưa và bỏm bẻm nhai trầu vừa ngâm nga hát. Em nghe mấy cụ già bảo rằng hồi con gái, bà là 1 “liền chị” quan họ lừng danh trong vùng.
Con cháu, họ hàng xóm làng rất quý bà vì bà hiền từ, đôn hậu. Ai gặp trắc trở cần tới bà chuẩn bị hỗ trợ, chẳng quản khuya sớm. Bà thường khuyên con cháu “Thương người như thể thương thân” và đối xử với xóm làng có tình có nghĩa.
Học xong bài, em thu xếp sách vở cho vào cặp, cài cửa, tắt đèn rồi nhẹ nhõm chui vào màn. Bà nằm dịch sang bên nhường chỗ cho em. Hơi ấm tỏa ra từ người bà rất thoải mái. Em vòng tay ôm lấy lưng bà, thủ thủ “Bà ơi! Cháu đấm lưng cho bà nhé!” Bà mắng yêu: Bố chị! Để bà chờ mãi! Thôi, ngủ đi, mai dậy sớm còn đi học!
Em yêu bà lắm và mong bà khỏe mạnh, vạn thọ cùng con cháu.
Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả bố
“Lưng cha thì đội nắng gầyÔi tóc bạc tựa trăng soi…”
Điều may mắn và hạnh phúc nhất trong cuộc đời mỗi chúng ta là được sống trong khoảng tay mến thương của bố. Bố luôn là người chở che, bảo vệ cho ta trong suốt cuộc đời. Càng béo lên và thấu hiểu những đắng cay, mệt nhọc, tôi càng cảm thấy hàm ơn vì những hi sinh béo lao nhưng mà bố đã dành cho mình.
Bố tôi 5 nay đã ngoài 4 mươi tuổi. Dáng người bố cao gầy. Trong mắt tôi, dáng hình đó khi nào cũng thật phệ béo và vững chãi để chở che cho cả gia đình. Làn da bố rám nắng vì phơi nắng dầm sương, trải qua đủ gieo neo, cực khổ vì cuộc mưu sinh nặng nhọc. Khuôn mặt bố vuông chữ điền, toát lên vẻ hiền từ và phúc hậu. Đôi mắt bố đen láy, trong đôi mắt đó chứa đựng cả bầu trời mến thương bố dành cho các con. Mỗi lúc mỉm cười, đôi mắt bố thật đỗi dịu dàng, trình bày sự trìu mền pha chút nuông chiều. Mái tóc bố ko còn đen nữa nhưng mà đã lấm chấm bạc. Nhìn những sợi tóc bạc đó, tôi càng thương bố nhiều hơn vì những gian khó, nặng nhọc bố phải trải qua để nuôi chúng tôi khôn béo. Tôi thích nhất là những khi bố cười. Nụ cười đó mới ấm áp làm sao. Những khi như thế, tôi tự vấn phải chăm ngoan hơn nữa để nụ cười đó có thể hiện ra nhiều hơn trên đôi môi của bố. Đôi bàn tay bố chai sần, thô ráp mà tôi vẫn luôn yêu đôi bàn tay đó. Đôi bàn tay nặng nhọc vì gia đình. Đôi bàn tay hi sinh vì sự bình an, hạnh phúc của các con.
Trong kí ức tuổi thơ của tôi luôn đong đầy những kỉ niệm về bố. Ngày mới chập chững biết đi, bố dắt tay tôi đi trên trục đường làng không xa lạ. Cái bóng liêu xiêu trải dài trên mặt đường trùm lên cái bóng bé bỏng của tôi. Mỗi lúc tôi té ngã, bố dịu dàng đỡ tôi dậy, đôi bàn tay nhẹ nhõm vuốt lên mái tóc lúc tôi bật khóc. Bố là người kiệm lời, ít nói mà tôi biết tình mến thương bố dành cho các con khi nào cũng dạt dào và chứa chan. Bố cùng tôi tới trường trong ngày đầu đi học, dạy tôi làm những phép tính trước nhất. Những đêm thức khuya học bài, khi nào bố cũng chờ tôi đi ngủ rồi mới an giấc. Bố luôn mến thương và cưng chiều tôi mà vẫn nghiêm khắc chỉ bảo mỗi lúc tôi mắc lỗi. Bố dạy tôi cách sống, cách làm người, hiểu được những trị giá tốt đẹp trong cuộc sống, ý nghĩa của sự thật thà, thẳng thắn, lòng khoan thứ và hàm ơn. Cả cuộc đời bố đã nặng nhọc hi sinh vì gia đình, thế mà, vẫn có khi tôi vô tình làm bố buồn, không thể giải quyết được sự chờ đợi và tin cậy của bố.
Sau này béo lên, rồi tôi sẽ phải rời xa vòng tay của bố mà tôi tin rằng bố sẽ mãi là người chở che, dõi theo và bảo vệ cho tôi trong suốt cuộc đời. Những bài học của bố sẽ là hành trang theo tôi suốt cuộc đời, tình yêu của bố sẽ là động lực để tôi tiến lên phía trước.

Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả em gái
Trong gia đình tôi, mỗi người đều có 1 phong cách riêng, bố tôi thích đọc báo, mẹ đam mê công tác nấu bếp, tôi thì chẳng thể rời xa đống truyện tranh, và đặc thù nhất là Linh – em gái tôi với thị hiếu rất cute: vẽ tranh về những người nhà trong gia đình. Tôi đã có lần xem Linh vẽ tranh, và đích thực thấy thêm rất nhiều điều thú vị về cô em của mình.
Linh là 1 cô nhỏ rất đáng yêu khiến cả nhà người nào cũng yêu quý. Nhưng nó cũng tinh nghịch lắm. Nó luôn nghĩ ra đủ thứ trò tai quái để trêu chọc tôi.
1 lần, đột nhiên Linh lại mượn tôi quyển Album ảnh. Tôi đoán nó lại tinh nghịch gì dây nên bí hiểm nấp sau cánh cửa theo dõi. Thật kinh ngạc. Linh đang vẽ tôi. Khéo léo đặt tấm ảnh chân dung của tôi lên bàn, Linh mở màn trình bày. Đôi bàn tay bé nhắn trắng hồng của nó cẩn thận cầm cây chì sáp tới khoanh 1 vòng tròn rõ phệ. Đôi mắt đen long lanh chuyên chú nhìn vào bức ảnh rồi tiếp diễn khoanh 2 vòng tròn bé hơn màu tím. Thì ra, đấy là gương mặt của tôi – nhưng mà đúng hơn là cục đá lệch lạc tới thảm hại và chiếc kính bị lệch gọng gần nửa mặt. Tôi cảm thấy khổ thân cho gương mặt mình quá. Còn Linh ko biết sự có mặt của tôi, vẫn cái vẻ vui mừng, nó tiếp diễn vẽ. Mái tóc tết bím đuôi sam của nó khi lắc, cái mồm hồng tươi vừa vẽ vừa cười. Bàn tay nó vẫn tiếp diễn tạo cho tôi 1 mái tóc đen buộc vểnh lên như cái đuôi gà và được trang điểm bằng 1 chiếc nơ xanh xinh xinh. Chợt ánh mắt Linh bỗng phát triển thành nghịch ngợm lạ đời, bộ mặt vui mừng hẳn lên, đôi má đào hào, chân cứ dậm vào thành bàn và còn hát nữa. Không biết nó nghĩ ra tuồng gì đây.
Tay cầm 1 viên sáp đỏ, Linh viền viền thành hình 1 chiếc môi – giống như 1 quả chuối. Nó chọn cây sáp màu đỏ, mà chỉ tô 1 nửa môi còn dùng màu xanh tô nửa còn lại. Vậy là môi của tôi có những 2 màu – thật tinh nghịch. Nhưng ánh mắt nó lại càng ham thích hơn, mồm nó cười tươi hơn lúc dùng màu hồng chấm vào giữa má tôi. Tôi chẳng thể hiểu nổi Linh đang vẽ cái gì. Sờ lên má, trời ơi, té ra đấy là cái mụn mới mọc của tôi. Chuyện gì nó cũng nghĩ ra được. Cô nàng vẫn tiếp diễn vẽ, vẻ mặt vẫn tươi vui. Nhưng chừng như càng về sau, Linh càng thấm mệt. Cố vẽ cho tôi 1 chiếc áo màu hồng thật lạ mắt – màu tôi thích thú, mồ hôi nó mở màn lấm chấm, mặt nó đỏ lên. Hình như để tô 1 chiếc áo với rất nhiều bông hoa tương tự là rất gieo neo. Nhưng Linh vẫn say sưa. Bàn tay nhanh nhảu tô màu, ánh mắt long lanh đáng yêu, mái tóc khi lắc. Cuối cùng Linh cũng chấm dứt bức tranh. Nó vui vẻ chạy ra khoe với tôi.
Sau lần tận mắt xem Linh vẽ, tôi thấy Linh thật cute. Biết đâu trong mai sau em gái tôi lại biến thành 1 họa sĩ lừng danh….
Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả chị gái
Gia đình em có 4 thành viên, bao gồm có bác mẹ và 2 chị em gái chúng em. Gia đình em luôn mến thương, chăm nom lẫn nhau, 2 chị em em thì thường san sớt với nhau những vui buồn của cuộc sống, học tập. Với em, chị gái của mình ko chỉ là 1 người chị mẫu mực luôn nhịn nhường, chăm nom của em nhưng mà còn là 1 người bạn tri âm, 1 người nhưng mà em yên tâm lúc hàn huyên những gì đã trải qua trong cuộc sống.
Chị của em tên là Vân Anh, chị em 5 nay mười lăm tuổi, tuy 2 chị em có sự xa cách về tuổi tác mà ko thành ra nhưng mà chúng em cách biệt, dị đồng. Em và chị gái của mình rất hợp tính nên có thể dễ dãi hàn huyên, trò chuyện 1 cách dễ chịu nhất. Mọi người thường nói nhà nhưng mà có 2 chị em gái thì thường xuyên xảy ra giành giật, xung đột, chị em thường khắc khẩu, ko hợp nhau. Nhưng điều đó chẳng phải xảy ra trong quan hệ của chị em em, chúng em luôn yêu mến và tinh thần được địa điểm cũng như nghĩa vụ của mình, đối với chị em thì luôn nhịn nhường, chăm nom cho em. Còn em thì mến thương, tôn trọng chị của mình.
Chị của em cực kỳ hoàn hảo, chẳng những là 1 học trò ưu tú của lớp nhưng mà còn là 1 người cán bộ lớp đầy mẫu mực, chị em tuy học giỏi mà chẳng phải tỏ ra kiêu ngạo, luôn ân cần hỗ trợ tới bạn hữu cũng như những người bao quanh mình. Chị em lừng danh trong trường vì những đức tính tốt bụng, khiêm nhượng đó, vì vậy nhưng mà mỗi lần có người nói đến chị em là em ko kìm nổi sự kiêu hãnh dâng trào trong mình. Chị em ko chỉ là 1 học trò ưu tú nhưng mà còn là 1 người con ngoan của gia đình em.
Chị luôn lễ độ với bác mẹ, ông bà, chăm nom, nhịn nhường em. Chị còn là 1 người cực kỳ đảm đang, những công tác nhà đều được chị chấm dứt 1 cách hoàn hảo, chị có thể nấu cơm, rửa bát, quét nhà. Chị nấu ra rất nhiều những món ăn ngon, trong đấy món ăn nhưng mà em thích thú nhất đấy chính là món trứng cuộn của chị làm. Những lát trứng cuộn vàng ươm, được chị chiên 1 cách khôn khéo, hương vị thơm ngon ko kém món ăn do mẹ em làm là bao.
Em có 1 người chị hoàn hảo, đấy là người luôn chăm nom, ân cần tận tâm, cũng là 1 người bạn nhưng mà em tin cậy lúc san sớt những buồn vui của cuộc sống, học tập, chị luôn lắng tai với thái độ tâm thành và cho em những lời khuyên thật hữu dụng.
Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả anh trai
Tích…tích…tích
Tiếng đồng hồ cứ thế văng vẳng trong đêm. Không hiểu sao em cứ trăn trở ko ngủ được. Có nhẽ vì hồi tối, trong bữa cơm cả nhà có nói đến anh Dũng – anh trai của em, người anh đang tiến hành phận sự của công dân với quốc gia.
5 nay anh em vừa tròn 20 tuổi, thế hệ hấp dẫn nhất trong cuộc đời con người. Anh là 1 người anh hoàn hảo đối với em. Dáng người anh thanh mảnh cao, phải tới 1m75. Ngày anh còn ở nhà, ngày nào anh cũng dắt em lên đê chơi thả diều, đôi lúc còn chơi tập trận. Anh sẽ cho em ngồi lên cổ mình để nhìn theo con diều bay cao, cao mãi trên bầu trời. Khuôn mặt của anh vuông chữ điền, đã dần dần mất đi vẻ non nớt của trẻ em nhưng mà thay vào đấy là sự nghiêm nghị và 9 chắn của người lính được tôi rèn trong quân đội. Cái trán rộng, cao và cứng cỏi. Chắc vì cái trán đó nhưng mà từ nhỏ đến nay anh trai em vẫn bị gán cho cái mác bướng bỉnh, cứng đầu. Nhưng kì thực, anh Dũng là 1 người rất dễ gần, sống tình cảm và ngoan ngoãn. Người ta chỉ bình chọn anh trai em qua ngoại hình của anh đó nhưng mà chẳng cần biết đích thực anh đó là người như thế nào. Em rất thích đôi mắt của anh. Đấy là 1 đôi mắt rất đẹp. Nó dài dài màu nâu, mỗi lần anh cười, 2 con mắt nheo nheo lại như chói nắng. Mọi người vẫn khen anh đôi mắt hệt nhau bà nội, 1 đôi mắt sâu và hút hồn người đối diện. Em cũng thích nụ cười của anh nữa. Nụ cười của anh đặc sắc như ánh mặt trời. Mỗi lần anh cười lại để lộ ra hàm răng trắng đều như hạt bắp. Anh hay mỉm cười như thế với em mỗi lần dụ dỗ em sau những lần em bị ăn hiếp hay bị bác mẹ phạt.
Trong gia đình, anh là 1 người con rất ngoan và hiếu hạnh. Anh làm mọi việc nhỏ nhặt trong nhà để đỡ đần bác mẹ: nấu cơm, quét dọn nhà cửa, chăm nom lũ gà và chơi với em. Em rất thích cuốn lấy anh, nũng nịu theo sau lưng anh đi bắt dế, bắt giun, đi câu cá và thả diều.. Dù em là 1 đứa mít ướt, rối rắm mà chưa bao giờ anh nổi cáu hay ko cho em đi theo. Em biết anh hay mềm lòng trước sự kì kèo, nũng nịu của em nên muốn gì em cũng chỉ cần giả vờ 1 chút là xong. Lần nào cũng nhất mực sẽ thành công. Duy nhất chỉ có 1 lần anh nổi nóng với em. Đấy là kỉ niệm nhưng mà em sẽ nhớ mãi trong cuộc đời mình. Hôm đó là 1 người mưa rất béo, nước ngập băng cả ngõ. Trời đã tạnh hẳn mà nước vẫn chưa rút hết. Cả lũ trẻ em rủ nhau ra ngoài bì bõm lội nước. Em nhớ lúc đó em mới chỉ được 4 tuổi, người bé bằng nắm cơm. Anh đã cấm ko cho em ra ngoài mà nhìn lũ bạn đang chơi rất vui bề ngoài kia em lại bỏ quên lời dặn của anh. Em dấm dúi trốn anh đi ra ngoài lội nước. Nhưng do nhỏ quá, em vừa lội xuống, nước đã ngập tới ngang bụng, rất khó để đi. Càng đi sâu vào ngõ, nước lại càng ngập cao hơn. Cuống quá, em bước tốc độ hơn theo trục đường cũ để trở về nhà, mà bước hụt chân và mất 1 chiếc dép. Em sợ quá đã khóc lên thất thanh, gọi anh trai trong nhà. Anh Dũng nghe thấy tiếng em liền hơ hải chạy ra. Thđó em đang đứng trong ngõ, nước ngập ngang bụng, anh đùng đùng nổi nóng, chạy vội ra bế em vào nhà. Anh nhìn em với ánh mắt bức xúc:
– Anh đã nói với em như thế nào? Mưa phệ, ngõ ngập như thế, em thì nhỏ tẹo như thế này, ra đó lỡ thụt chân xuống cống thì làm thế nào? Em ko coi lời anh nói ra gì nữa đúng ko?
Em mếu máo, mắt rưng rưng. Lần trước nhất em thấy anh giận giữ như thế. Đôi mày của anh cau lại, ánh mắt nghiêm khắc nhìn em, giọng nói đanh lại. Em hiểu lần này mình đã sai, khiến cho anh nổi nóng thật rồi. Thế mà em cũng hiểu là anh chỉ muốn tốt cho em chứ chẳng phải ghét bỏ gì cả. Anh cách em đến 10 tuổi, bác mẹ thì bận đi làm suốt ngày, chỉ cso anh ở nhà, chăm nom em. Với em, anh ko chỉ là 1 người anh trai, nhưng mà còn là bố , là mẹ, là người bạn tri âm và là thiên thần hộ mệnh nữa.
Anh đi phận sự quân sự đã được hơn 1 5 và anh cũng sắp được về nghỉ phép thăm nhà. Em sẽ cộng với anh đi thật nhiều nơi, kể cho anh nghe những chuyện khi anh ko ở nhà. Em giờ đã béo, ko còn là con nhỏ nghịch dại, ko biết nghe lời như xưa nữa. Giờ em đã thay anh làm những công tác bé để đỡ đần bác mẹ.
Miên man nghĩ suy, ko biết em đã ngủ thiếp đi từ khi nào. Hôm đó, em đã mơ 1 giấc mơ thật đẹp. Em mơ thấy anh Dũng về nhà, vẫn với nụ cười ấm áp như ngày nào. Anh dắt tay em lên đê thả diều, cho em ngồi lên cổ để ngắm nhìn bầu trời khi hoàng hôn và cánh diều thì cứ bay cao, cao mãi….
Bài văn tả người nhà lớp 6 – Tả mẹ
“Tuổi thơ tôi ko được may mắn như bao đứa trẻ khác. Kể từ sinh ra tôi đã mồ côi cha. 1 mình mẹ nuôi tôi khôn béo, mẹ là người cha, người mẹ hoàn hảo nhất trên đời này.
Nhưng lúc tôi lên 9 tuổi, thời kì quá ngắn giữa mẹ và tôi thế mà mẹ đã bỏ tôi 1 mình chơ vơ trên cõi đời này nhưng mà ra đi. Chỉ 9 tuổi tôi còn quá bé để hiểu được thâm thúy việc mãi mãi ko có mẹ kế bên. Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì ko bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi.
Mẹ tôi là người đàn bà mạnh bạo, mẹ luôn sống vì tôi. Tuy cuộc sống nặng nhọc và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo mà mẹ sống rất sáng sủa, yêu đời. Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió. Khuôn mặt đôn hậu, hiền hậu. Mẹ luôn bảo ban tôi những điều tốt nhất. Mẹ cổ vũ tôi những lúc tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo âu, mang những điều tốt đẹp tới cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc.
Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phcửa ải sống thật thà, thẳng thắn. Phcửa ải hàm ơn mà ko được nhớ oán thù. Phcửa ải biết tha thứ mến thương người khác. Nhất định chị em phải kết đoàn với nhau nhưng mà sống, đừng để mọi người cười chê con ko có dạy”. Đấy là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước khi ra đi. Khi đấy, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống không lo nghĩ có mẹ cũng như ko có mẹ. Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đấy là của cải quý giá nhất nhưng mà mẹ đã dành cho con. Con nhớ mẹ nhiều lắm, nhất mực con sẽ tuân theo những gì mẹ dạy.
Mẹ tôi đã vượt qua gieo neo để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ luôn là 1 vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi. Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả khi mẹ ra đi nữa. Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ mà tôi chẳng thể! Mẹ tôi rất thương mến tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn. Ngày đó, khi mẹ đớn đau giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì nhưng mà chỉ biết khóc. Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ ko sao đâu con. Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại dại khờ tới ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ ko có mẹ kế bên mà mẹ vẫn sống trong tâm não tôi. Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi.
Mẹ tôi là người thế đấy, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người tôi yêu mến nhất trên đời và dù mẹ đi xa mà mẹ vẫn như còn đấy đứng kế bên tôi. Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là 1 ngày. tôi sẽ chăm nom cho mẹ, việc nhưng mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, ko làm mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi! Con rất muốn”. Hỡi những người nào còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là 1 lần!”
Tả người nhà yêu và gần cận nhất với mình – Tả ông ngoại
Ông bà ngoại có cả thảy 6 đứa cháu lít nhít cả nội lẫn ngoại. Không hiểu sao các anh chị em họ của tôi đều quấn riết lấy bà. Chỉ duy có tôi là làm cái đuôi của ông.
Ông thường nằm ngủ trưa trên 1 tấm phản gỗ kê xuềnh xoàng trên mấy viên gạch. Buổi trưa tôi lại cắp tờ báo nhi đồng vào ngủ với ông. Cầm tờ báo xuôi ngược 1 khi thì chán. Tôi thấy tờ báo xanh đỏ thì kì kèo ông xin sắm cho chứ tôi chưa biết đọc. Ông xoay nghiêng tôi, rồi vừa xoa xoa lưng vừa kể chuyện cổ tích.
Ông chỉ có mỗi chuyện “tủ” là Thạch Sanh thôi, thế nhưng mà chưa bao giờ tôi nghe hết chuyện của ông. Lòng bàn tay người già nham nháp, ấm áp, tấm phản gỗ ông nằm bao 5 lên nước, bóng nhoáng, mát lịm, chỉ tới đoạn “đàn kêu tích tịch tình tang” là tôi lăn ra ngủ khoèo.
Tôi được 5 tuổi, ông dạy tôi tập đánh vần. Đúng là 1 cuộc đánh vật của 2 ông cháu. Tôi vốn hiếu động và hay lơ đãng, ông dạy chữ này thì quên chữ kia, nhớ được chữ hôm này thì quên tiệt chữ hôm trước, ông phải áp dụng đủ mọi hình ảnh để tôi nhớ được mặt chữ: “O là quả bóng da lũ trẻ trong xóm vẫn đá bình bịch mỗi chiều. O là quả trứng gà bà bồi dưỡng tôi mỗi sáng, đội thêm nón của mẹ…”
Mỗi lần tôi học là mấy nhà láng giềng bao quanh đều biết, tiếng ông thì ko thấy đâu, chỉ thấy giọng tôi cười khanh khách. Nhưng hôm sau hỏi lại tôi đã quên rồi, chỉ nhớ chữ gì nghe “bình bịch” và chữ nữa thì “ăn được”.
Trong sự ghi nhớ tôi, chỉ có mỗi chữ c hoa là ko bao giờ tôi lộn lạo. Chữ c hoa của ông bao giờ cũng 1 gạch tựa ở lưng. Tôi hỏi: “Để làm gì hả ông?”, ông giải đáp: “Để nó khỏi ngã”. Tôi cười khanh khách: “Thế thì chữ “cờ” còn già hơn ông, ông nhỉ? Ông có cần chống gậy đâu?!” Ông cười, mặt nhăn tít lại: “A, con nhóc của ông giỏi thật!!”.
Rồi tôi đi học, thiên nhiên chững chàng hẳn ra, học chữ nào thì thuộc chữ đó. Ông hãnh diện lắm, đi khoe với những người bạn già “đứa cháu của tôi …”
Hôm nào ông cũng đi số đông dục từ 4 giờ sáng. Tôi cũng dậy lạch đạch bám đuôi ông. Ông chạy chầm chậm, 2 chân run run. Nhưng sáng nào ông cũng chạy được 5 lòng vòng vườn hoa Pasteur. Tôi thì ngồi thu lu trên ghế, đếm vòng chạy của ông, đợi trời sáng rồi 2 ông cháu xem mọi người đánh cầu lông, sau đấy mới đi bộ về nhà.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu dụng khác trên phân mục Văn chương – Tài liệu của Phần Mềm Portable VN.

[rule_2_plain]

#hãy #viết #bài #văn #tả #người #thân #yêu #và #gần #gũi #nhất #với #mình


  • Tổng hợp: Phần Mềm Portable
  • Nguồn: https://bigdata-vn.com/em-hay-viet-bai-van-ta-nguoi-than-yeu-va-gan-gui-nhat-voi-minh-2/
Back to top button