Đánh Giá

Top 12 Bài văn Đóng vai người lính kể lại bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu (Ngữ Văn 9) hay nhất

Bài thơ “Đồng đội” của Chính Hữu được sáng tác vào đầu 5 1948 sau lúc tác giả cùng đồng chí tham dự đấu tranh trong chiến dịch Việt Bắc (thu đông 1947) đánh bại cuộc tấn công quy mô béo của giặc Pháp lên chiến khu Việt Bắc. Bài thơ là 1 trong những tác phẩm điển hình nhất viết về người lính cách mệnh của văn chương thời gian kháng chiến chống Pháp (1946 -1954). Mời các độc giả tham khảo 1 số bài văn Nhập vai người lính kể lại bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu nhưng Phần Mềm Portable tổng hợp trong bài viết dưới đây.

Bài tham khảo số 1

Hòa bình đã lập lại, cuộc sống của tôi đã bất biến và yên ả bên các con, các cháu. Thế nhưng mà mỗi lúc nhớ tới trận chiến 5 xưa, trong lòng tôi lại thấy rộn rực cứ như tất cả mới chỉ vừa mới xảy ra ngày bữa qua. Hôm mới rồi, cháu tôi đọc cho nghe bài thơ Đồng đội, bài thơ khiến toàn thể kí ức 5 xưa ùa về.

Thuở đó, tôi cũng như biết bao lăm thanh niên Việt Nam khác, hừng hực khí thế và lòng căm phẫn quân giặc. Nước Việt Nam của chúng ta vốn trù mật là thế vậy nhưng lũ giặc đã tới và ko để cho chúng ta được yên. Chính lũ giặc đã khiến nước ta phát triển thành đói nghèo. Quê hương tôi ngày đó đất đai cỗi cằn cày lên toàn sỏi đá. Những vùng quê khác cũng chẳng khá hơn, toàn nước mặn với đồng chua. Thanh niên trong làng được huy động hết ra mặt trận đánh giặc. Làng quê chỉ còn toàn người già và trẻ bé. Được đi đánh giặc cũng là ước mong của tất cả các thanh niên chúng tôi thời đó. Thậm chí có thằng còn khai man tuổi để đủ tuổi đi đánh giặc. Vào lính rồi, mỗi người được phân về 1 tiểu đội. 5 đó, tôi được phân vào tiểu đội tham dự đấu tranh trong chiến dịch Việt Bắc. Trận đánh béo đã đem đến vang dội cho tổ quốc Việt Nam và tôi thấy mình thật may mắn vì đã được tham dự vào trận đánh đó.

Nhắc tới những 5 tháng đó, có nhẽ người nào cũng đã rõ. Đấy là những 5 tháng bom đạn tàn khốc. Đồng chí của tôi đã hi sinh ko biết bao lăm người. Đau thương lắm. Tôi ko muốn nhắc lại chuyện buồn, chỉ muốn nói đến tình đồng đội keo sơn, nói đến những người anh em đã từng cùng mình vào sinh ra tử. Đồng chí của tôi cũng xuất thân là những anh dân cày nghèo. Có nhẽ chính vì cảnh ngộ giống nhau nên chúng tôi mau chóng phát triển thành thân thiện. Chúng tôi chuyện trò và san sẻ với nhau về nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ nhà. Bạn tôi kể rằng anh phải gửi lại nhà cửa, ruộng rẫy cho bạn. Tôi cũng ko khá hơn là bao. Mẹ tôi 5 đó già yếu, tôi vẫn phải để cụ lại nhờ những người láng giềng thăm nom. Hiện thời ở nơi 9 suối chắc bà cũng hãnh diện về tôi. Nói thực, thanh niên như chúng tôi hăm hở ra trận là vậy nhưng mà thật lòng lo cho gia đình nhiều lắm. Cũng chính vì lo âu cho hậu phương nên chúng tôi càng thêm nỗ lực đấu tranh.

Vào lính, đồng chí thành người nhà. Chúng tôi san sẻ với nhau từng miếng khoai, miếng sắn. Đêm tới đắp chung nhau 1 tấm chăn mỏng cho khỏi rét. Tôi nhớ có lần đồng chí của tôi phải chịu cơn sốt rét rừng. Có bao lăm chăn, chúng tôi gom cả lại cho đồng chí đắp. Nhìn đồng chí mồ hôi vã ra nhưng người vẫn run lên vì lạnh, tôi ko tài nào kìm được nước mắt. Cảnh ở rừng thứ gì cũng thiếu, thuốc ko có, chúng tôi chỉ biết cam chịu. May sao người đồng chí của tôi cũng qua khỏi. Chính anh sau này đã xé vai áo của mình ra để vá vào chiếc quần của tôi. Tôi hàm ân anh cực kỳ vì sự hi sinh âm thầm đó. Lần tôi bị thương lúc đi rừng, anh đã nắm chặt lấy tay tôi và khích lệ. Đêm xuống, tôi cùng đồng đội của mình canh gác. Trăng treo trên đầu súng. Hình ảnh đó tôi nhớ mãi ko quên.

5 ngoái tôi hay tin đồng đội của mình nhắm mắt xuôi tay. Tôi chua xót lắm nhưng tuổi già ko cho phép tôi tới gặp đồng đội lần cuối. Thôi thì nhân câu chuyện này, tôi cũng muốn gửi 1 lời cám ơn đến đồng đội của mình. Có đồng đội mới còn có tôi ngày bữa nay.

Hình minh họa

Bài tham khảo số 2

Các bạn! Hòa bình quốc gia được lặp lại, tôi là người may mắn trong số những người lính được trở về quê hương, sau những ngày kháng chiến gian khó, đứng giữa sự sống và cái chết. Tới hiện thời được sống trong hòa bình, độc lập, trong lòng tôi vẫn luôn khát khao được 1 lần về thăm quê của bạn, quê người đồng đội của tôi.

Tôi là anh cả trong 1 gia đình có 6 anh em, bác mẹ tôi là những người dân cày nặng nhọc, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, sống trên 1 vùng quê gian truân ” đất cày lên sỏi đá”, tôi luôn mong muốn quê mình sang giàu, đẹp hơn nữa. Cuộc kháng chiến vừa khởi đầu, tôi lại xin tòng ngũ. Rời quê hương lên đường, tôi nghĩ chỉ cần khoảng đến nhất mực tôi sẽ lập được nhiều công béo giúp ích cho quần chúng? tôi hiện thời đã biến thành 1 người lính ư? tôi có thể cầm súng đấu tranh ư? thật hạnh phúc biết bao.

Vào quân đội tôi được cử lên Việt Bắc – nơi mặt trận tàn khốc nhất của chiến tranh. Ngày ra quân, tiến quân trên đường đi tới Việt Bắc tôi mới thấy sự cực nhọc, nặng nhọc của những người lính cụ hồ, tới nơi, những người lính đi trước chúng tôi 2 ngày đã nghĩ sẵn ở đấy. Nổi trội trong số đấy, người có cảm tình với tôi từ lần trước tiên là 1 anh lính trạc bằng tuổi tôi, dáng người cao cao, trông thật nhanh nhảu, như 1 phản xạ, tôi mau chóng tới bắt chuyện với anh.

– Chào cậu!

– Ừ! chào bạn!

Anh đó có vẻ hơn ngại ngùng, chỉ cười gượng gập. Như đã được định sẵn tôi với anh cùng chung 1 tiểu đội mang tên BK107. Đêm về tôi ko sao ngủ được lại càng nôn nao muốn kết thân với anh lính trẻ. Tôi sát lại gần anh, thở 1 hơi thật mạnh, nói rủ rỉ:

– Chiến tranh tàn khốc nhỉ?

Người đàn ông đó hơi bàng hoàng, chắc là tại vì tôi quá tự tin. Không sao, tôi là người tương tự nhưng, tôi cười 1 mình. Mở tròn mắt nhìn anh với vẻ mặt y như 1 đứa trẻ đòi quà, tôi mong thu được câu giải đáp. Có vẻ lần này anh đó đỡ ngại hơn.

– Cậu ở đâu lên vậy? chắc ngoài Bắc hả?

– Vâng, tớ ở xuôi lên, tớ muốn nước mình độc lập lắm! còn cậu, cậu ở đâu?

Câu chuyện dần linh hoạt và thiên nhiên hơn.

Mình ở Nam Định, vùng ”nước 5 đồng chua”, khổ lắm! Con người chân lấm tay bùn.

Vậy là từ 2 người xa lại chúng tôi đã chuyện trò và quen nhau, ngày cùng nhau làm nhiệm vụ, tối đắp chung chăn. Đứng cạnh bên nhau, nhìn về phía xa xa, tôi và người lính đó mong sao hòa bình được lặp lại, chiến tranh hoàn thành. Nếu ko có chiến tranh thì cứng cáp sẽ ko có những giọt máu rơi xuống, sẽ ko có những giọt nước mắt rơi xuống, tiếng khóc chờ chồng, chờ cha.

Cuộc gặp mặt lần đầu của chúng tôi tuyệt biết bao! Ngày bữa nay gặp lại sức anh em đó, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa, ngồi bên nhau ôn lại kỉ niệm, sao ngày đó dù sống trong cảnh ngộ hà khắc của chiến tranh nhưng chúng tôi vẫn luôn nở nụ cười trên môi, hoàn thành tuổi thanh xuân trong chiến tranh, chúng tôi càng ngày càng già đi, tóc bạc phơ mái đầu, nhưng mà sự hi sinh của chúng tôi thật là đáng. Tôi giở cuốn ảnh lưu giữ tình bạn ra xem, cùng tâm sự đủ chuyện trên đời, tình đồng đội.

Được gặp lại nhau trong hòa bình, tình bạn xưa dâng trào trong trái tim mỗi chúng tôi, chiến tranh đi qua nhưng mà mọi thứ ngày đó vẫn còn diễn ra trước mắt chúng tôi. Làm sao chúng tôi quên được nhau, quên được tình bạn đó, thật xuất sắc!

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 3

Trcửa ải qua bao lăm 5 tháng khổ cực, nặng nhọc, chung cuộc chiến tranh đã đi qua. Bữa nay, ngồi trong căn nhà bé, trong cái sự bình an của quốc gia, tôi đã có thể ngước nhìn lên ánh trăng sáng rực giữa bầu trời đêm. Ánh trăng gợi nhớ cho tôi về những kỉ niệm ngày còn cùng đồng chí tham dự đấu tranh trong chiến khu Việt Bắc. Đấy là những đêm trăng dài cùng người đồng đội thân yêu trải qua nhưng tôi vẫn nhớ mãi tới tận hiện thời.

Anh và tôi, gặp nhau trong chiến khu. Cả 2 chúng tôi khi đó còn là những người trẻ, không lo nghĩ và chứa chan tâm huyết. Quê hương anh “nước mặn đồng chua”, làng tôi nghèo “đất cày lên sỏi đá”. Chúng tôi đều có xuất thân từ những vùng đất gian truân, hoàn cảnh nghèo nàn y sì cả. Mang theo vẻ hồn nhiên chân thực của công nhân, anh và tôi đã sớm thân quen với nhau.

Chúng tôi vốn dĩ là 2 con người hoàn toàn lạ lẫm, bằng 1 cách nào đấy đã gặp nhau và phát triển thành thân thiện. Có nhẽ tình cảm giữa tôi với anh ngày 1 nảy nở qua những lần cùng làm chung nhiệm vụ, sát cánh bên nhau khi đấu tranh. “Súng bên súng, đầu kề sát đầu” cùng ra vào nơi mặt trận đầy nguy hiểm. Lại nhớ những đêm cùng đắp chung chăn dưới nền trời lạnh cóng. Đấy là mối tình tri âm giữa anh và tôi-tình đồng đội giản dị nhưng thanh cao.

Anh và tôi là 2 người có cùng chung chí hướng, là 2 con người rời khỏi quê hương để tham dự đấu tranh. Chúng tôi dù có xuất thân không giống nhau nhưng mà có nhẽ cùng 1 giấc mơ-giấc mơ về ngày quốc gia độc lập. Những đêm cạnh nhau, anh kể tôi nghe chuyện về quê hương anh. Ruộng nương anh gửi cả cho bạn thân mình cày hộ, còn căn nhà đành phải bỏ mặc cho gió bự phá hủy. Anh lại kể, kể những câu chuyện riêng tây, anh san sẻ cho tôi mọi nỗi lòng của mình, những nghĩ suy thầm kín đó được anh nói ra 1 cách chân thực và đầy đủ. Mỗi ngày trôi đi, tôi lại càng hiểu về anh nhiều hơn, mối quan hệ của chúng tôi thành ra ngày 1 đằm thắm.

Chúng tôi cùng nhau trải qua bao gian lao của chiến tranh.Khi đó ở rừng có đại dịch sốt rét. Anh em chiến hữu của tôi chết rất nhiều, bởi vì khi đó vẫn chưa có bất kỳ loại thuốc hiệu quả nào để chữa trị cả. Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh, rét run cả người, toàn cơ thể ướt ngập mồ hôi. Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá. Trcửa ải qua đại dịch tương tự nhưng mà chúng tôi luôn bên nhau, giúp sức cho nhau vượt qua gian truân. Mỏi mệt là vậy nhưng mà mồm vẫn cười?, lạnh cóng là thế nhưng mà vẫn luôn cười, phần vì chẳng thể để anh lo âu, mặt khác, nụ cười là động lực giúp tôi quyết tâm từng ngày. Anh nắm tay tôi thật chặt, khích lệ tôi, tiếp thêm sức mạnh vượt qua bệnh tật.

Rồi khỏe bệnh, anh và tôi tiếp diễn nhận nhiệm vụ. Những đêm rừng hoang sương muối, anh và tôi đứng canh gác cạnh bên nhau “chờ” giặc đến. Có nhẽ tình đồng đội của chúng tôi đã sưởi ấm lòng giữa cảnh rừng hoang giá lạnh. Trong cảnh mai phục giặc giữa rừng, chúng tôi còn 1 người bạn nữa, đấy là vầng trăng. Súng và trăng tuy gần nhưng xa, nhưng mà lại bổ sung và hài hòa vào nhau, giống như tình đồng đội của tôi và anh. Trong cái buốt giá luồn vào da thịt, đầu súng của người chiến sĩ và vầng trăng đứng cạnh bên nhau, đầu súng có nghĩa vụ bảo vệ vầng trăng hòa bình.

Non sông hiện thời đã độc lập, bình an. Tôi hiện thời đã có thể sống 1 cách dễ chịu ko lo sợ chiến tranh. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi lại nhớ về khoảng thời kì còn đấu tranh, nhớ về anh-người bạn tri âm của mình. Tất cả những gian truân của đời lính tôi đã có thể vượt qua được, nhờ vào sự gắn bó, tiếp sức của tình đồng chí. Đấy là khoảng thời kì nhưng tôi sẽ luôn nhớ mãi.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 4

Tôi là người lính những 5 tháng chống Pháp cứu nước. Giờ đây lúc chiến tranh đã qua đi rất lâu rồi nhưng mà trong lòng tôi vẫn không thể nào quên đi được những hồi tưởng của trận chiến 5 xưa.

Tôi xuất thân từ 1 gia đình dân cày cơ hàn và nghèo nàn. Như bao thanh niên trai tráng trong làng khác, lúc trận chiến chống thực dân Pháp bước vào thời khắc cao trào, tôi xung phong lên đường tòng ngũ. Trong thời kì tôi tòng ngũ và chính thức biến thành 1 người lính quân nhân cụ Hồ, tôi đã quen và thân thiện với những người lính khác cũng ở độ tuổi trai tráng như tôi. Họ cũng đều là những người tới từ những vùng quê không giống nhau của quốc gia và bỏ lại tất cả bạn hữu, gia đình quê hương để đi theo tiếng gọi của đất nước.

Chúng tôi từ những kẻ lạ lẫm, đã cùng nhau sống và đấu tranh thân thiện như những người anh em cật ruột. Trong điều kiện gian truân và thiếu thốn đó, chúng ta san sớt cho nhau từ tấm chăn tới miếng cơm, manh áo.Vì thời kì ở rừng là chính yếu nên chúng tôi đều bị sốt rét. Đầu đau và thân thể thì lạnh và mệt cực kỳ. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn cùng nhau mến thương, kết đoàn và đùm bọc nhau, cũng như gọi nhau 1 tiếng đồng đội đằm thắm. Vào những ngày đột kích giặc trong rừng, chúng tôi luôn cùng nhau nín thở để đấu tranh, cùng nhau kề vai sát cánh, vào sinh ra tử dưới ánh trăng rọi xuống màn sương muối trong rừng.

Hiện thời tôi đã tuổi cao sức yếu, còn người đồng đội của tôi 5 xưa đã yên nghỉ được mấy 5 nay. Chúng tôi đã từng có những tháng ngày oanh liệt, hy sinh cho dân tộc quốc gia như thế đó.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 5

Chiến thắng 1945 mới hoàn thành chưa được bao lâu, tôi – người dân cày ở vùng quê nghèo nàn còn chưa kịp hưởng thụ thú vui độc lập thì thực dân Pháp đã nổ súng xâm lăng quay về. Theo lệnh tổng khích lệ của chính phủ, tôi để lại quê hương nhưng lên đường kháng chiến, mỗi người chúng tôi đề nỗ lực ko để quốc gia mình rơi vào tay của thực dân pháp 1 lần nào nữa.

Dù trước chỉ quen cầm quốc, cầm xẻng, lo việc đồng áng và vườn tược, nay tuy cầm suy có chút ko quen nhưng mà tôi tin với ý thức yêu nước nồng thắm, ý chí nỗ lực của mình thì ko gì là chẳng thể. Chúng tôi tiến quân khắp các nẻo đường chiến trận, chúng tôi ko sợ đêm hôm vì có trăng soi đường bước đi. Tôi và những người đồng chí ở đây hơn người nào hết là những người mong muốn quốc gia được độc lập tự do, do vậy nhưng cho dù gian truân gian khó tới đâu cũng giành cho bằng được.

1947, chúng tôi tham dự chiến dịch Việt Bắc cùng nhiều quân đoàn khác, vốn là ko quen nhau đó nhưng nay đã biến thành những người đồng đội, anh em 1 nhà, cùng nhau san sẻ ngọt bùi, cay đắng. Thứ gắn kết chúng tôi ở đây chính là ý thức yêu nước có trong mỗi con người, chúng tôi biến thành tri âm ko biết tự bao giờ.

Vẫn nhớ lúc đấy chúng tôi sinh hoạt thiếu thốn, tới quân trang, quân dụng còn chẳng đủ để dùng, 2 người phải chia nhau 1 tấm chăn đơn. Rừng Trường Sơn gian nguy lắm, ma thiêng nước độc, có lần cả đơn vị tôi bị bệnh sốt rét rừng nhưng vàng da, rụng tóc, cả người xanh như tàu lá chuối, nhưng mà thật hay là chúng tôi chưa bao giờ dừng tiếng cười. Mùa đông tới, cái rét như cắm vào da thịt chúng tôi, người thì áo rách, người thì quần đầy mảnh, có người thì chân ko giày,… Chúng tôi cứ thế nhưng dựa vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm, nắm tay nhau tiếp thêm sức mạnh đấu tranh và vượt qua bệnh tật. Có đêm tôi và 1 người đồng đội hàn huyên với nhau, anh nói ruộng rẫy ở nhà anh nhờ bạn thân cấy cày, bỏ lại căn nhà tranh liêu xiêu cuối láng, dứt lòng để lại cả mẹ già, vợ trẻ, con thơ để ra trận đánh đấu.

Dù gian truân gian truân tới mấy chúng tôi chưa bao giờ vơi được tiếng cười, giữa ko gian núi rừng Trường Sơn đại nghìn đấy, dưới cái trời lạnh căm căm đấy chúng tôi ẩn hiện dưới ánh trăng. Không người nào nói với người nào câu nào, chỉ nghe thấy tiếng gió hẻo lánh thổi trên ngon cây nhưng lòng vẫn thấy ấm áp. Cuộc chiến còn dài, chúng tôi những người lính vùng quê này vẫn còn phải rời xa quê hương thêm khoảng thời kì nữa. Tuy trong lòng có chút rầu rĩ, nhưng mà cứ hễ trông thấy lá cờ đỏ sao vàng phất phới tung bay thì mọi lo lắng, khiếp sợ đều tan biến hết. Tôi và những người đồng chí nơi đây chất nhận mọi gian truân, gian truân để có thể đưa lá cờ đỏ sao vàng đỏ tung bay giữa bầu trời hòa bình. Sống và đấu tranh cho lí tưởng cao cả tương tự, đời lính chúng tôi đâu còn gì xuất sắc bằng.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 6

Chưa kịp vui tươi sau chiến thắng của Cách mệnh Tháng 8 thì 5 1946, thực dân Pháp đã nổ súng tái xâm lăng nước ta. Thực hiện lệnh tổng khích lệ của Chính phủ kháng chiến, quần chúng cả nước tích cực tham dự đấu tranh, quyết ko sống chung với đối phương. Với ý thức nồng thắm yêu nước, thù ghét kẻ thù tột bậc, tôi cũng hăm hở tòng quân. Sau lúc nhận lệnh ở cơ sở, tôi được điều về Trung đoàn thủ đô, thuộc sư đoàn 308. Đây là 1 đơn vị có bề dày lịch sử hào hùng. Nhiệm vụ của trung đoàn là bảo vệ thủ đô, bảo vệ chính phủ và giúp bà con tản cư về khu kháng chiến.

Là người dân cày, chỉ biết cày ruộng, làm vườn, chưa quen tay súng nhưng mà tôi ko quản ngại gieo neo chinh chiến nơi biên cửa ải. Chí làm trai trong cơn nguy biến phải vì nợ nước thù nhà nhưng quả cảm, can tràng, nối tiếp truyền thống ông cha, viết tiếp những trang lịch sử vang dội, hào hùng. Dù chưa được luyện tập nhưng mà tôi rất tự tin. Cuộc đấu tranh sẽ dạy tôi làm điều đấy. Lòng yêu nước vô biên khích lệ tôi giữ chắc tay súng. Lòng yêu nước sẽ giúp tôi vững tâm trong trận chiến với đối phương cường bạo.

Vào cuối 5 1947, tôi tham dự chiến dịch Việt Bắc. Cùng tham dự chiến dịch còn có các đơn vị khác. Chúng tôi được cắt cử nhiệm vụ đấu tranh và chặn đứng các cánh quân của địch tiến công lên khu căn cứ. Để hiệp tác tác chiến hiệu quả, chúng tôi sáp nhập nhiều đơn vị với nhau, cùng phân phối nhau trong nhiệm vụ và cuộc sống. Ban ngày, chúng tôi vừa tổ chức tiến quân truy kích kẻ thù. Ban đêm, đơn vị sẽ ngơi nghỉ lấy sức. Việc quân nơi rừng núi khi nào cũng ngặt nghèo. Tuy đối phương còn ở xa nhưng mà khi nào chúng tôi cũng tăng lên cảnh giác, dự phòng cao.

Những người lính từ những quê hương lạ lẫm, cùng yêu nước, căm phẫn giặc đã tề tựu về đây trong 1 đơn vị. Thân với tôi có 1 chiến sĩ quê ở tận miền duyên hải. Quê hương anh nước mặn đồng chua, quanh 5 gian lao. Anh mới gia nhập đơn vị sau tôi, trong đợt tuyển quân mới rồi. Nước da ngăm đen, bàn tay chai sần vì chài lưới, anh mang cả cái chất đồng quê tới mặt trận. Tôi đã vốn ko biết gì về mặt trận, anh còn “thơ ngây” hơn cả tôi nữa. Đôi trưởng tập anh sử dụng súng AK và lựu đạn nhưng tới hơn tháng anh mới làm được. Đội trưởng cắt cử tôi phải gánh vác chỉ dẫn anh nhiều hơn.

“Những chàng trai chưa trắng nợ người hùng” từ những miền quê bóng gió, chúng tôi đã gặp nhau nơi này. Chính tình yêu nước và ý thức đấu tranh xoá sổ đối phương, giải phóng quốc gia đã gắn kết chúng tôi lại với nhau.

Phcửa ải nói là chiến dịch cực kỳ gian truân. Thời gian đầu tổ chức kháng chiến, ta chưa có quân trang, quân dụng đầy đủ. Vũ khí cũng vô cùng thô sơ. Lương thực, thuốc thang và các cần phải có phẩm khác lại càng thiếu thốn. Bản thân tôi cũng chỉ phong thanh trên người 1 bộ áo cánh. Đầu ko có mũ, chân ko có giày. Mỗi lần dẫm bàn chân trần trên lá khô tôi ko khỏi rùng mình. Rừng Trường Sơn ma thiêng nước độc, thú dữ đã nhiều, rắn rết cũng thiếu gì. Bữa qua, 1 đồng đội đã dẫm phải con rắn mang bành, bị cắn vào chân. Cái chân sưng vếu lên kinh khủng. Đơn vị vội tìm lang y trong làng để chữa trị. Tạm bợ, đồng đội đó phải ở lại cho tới lúc vết thương lành hẳn.

Việc ăn uống cũng vô cùng khem khổ vì đơn vị đang trên đường truy kích đối phương. Các chiến sĩ binh nhu chăm lo điều này cho chúng tôi dù đã quyết tâm vô cùng nhưng mà cũng chẳng thể làm gì được trong tình thế này. Hiểu thế, nên chúng tôi ko người nào than thở hay phàn nàn điều gì. Đêm ngủ nhiều lúc phải rải lá khô để nằm, ko có chăn màn, ko chiếu. Cái lạnh rừng núi căm căm cắt vào da thịt chúng tôi. Để giữ ấm chúng tôi nằm sát cạnh nhau. Hơi ấm nhiều người lan tỏa khiến tôi càng kính yêu, càng bái phục ý thức hy sinh vì nước của các anh.

Sợ nhất là bệnh sốt rét rừng. Địch thủ chúng tôi có thể thắng lợi, gian truân chúng tôi có thể vượt qua nhưng mà những cơn sốt rét rừng hung ác cứ thầm lặng bào mòn thân thể chúng tôi. Đấy là 1 căn bệnh kinh khủng, là gian truân béo nhất nhưng chúng tôi luôn đương đầu. Đấy là 1 đối phương vô hình đáng sợ. Tôi cũng đã từng mắc phải căn bệnh đó. Cơn sốt làm tôi run rẩy khắp người ê buốt. Mồ hôi cứ tuôn ra như tắm, ướt cả mấy lớp áo. Anh bạn ngồi lau cho tôi hết khăn này tới khăn khác, đôi mắt lo âu như muôn khóc. Tôi mỉm cười khích lệ, anh cũng gượng gập cười theo.

Tưởng chừng mình sẽ ra đi như bao đồng đội khác. Nhưng thật may mắn, tôi đã vượt qua. Tôi vẫn sống nhờ sự chăm nom tận tâm của người đồng chí. Khi đê mê bất tỉnh nhân sự, đồng chí luôn ở cạnh tôi. Họ lo âu, chăm nom tôi từng chút 1 như chăm nom cho 1 người nhà. Họ dành tất cả thuốc thang cho tôi. Khi vượt qua cơn nguy nan, sức khỏe còn yếu, anh bạn tôi còn đi tìm bồi dưỡng cho tôi bằng món cháo thịt hoẵng thơm phức nhưng anh vừa săn được.

Thật chẳng thể diễn đạt hết sự gắn bó, keo sơn đằm thắm tình đồng đội, đồng chí của chúng tôi. Chính nhờ sức mạnh đó đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao gian truân gian truân. Chính tình đồng chí thiêng liêng đó đã giúp chúng tôi giữ vững ý thức đấu tranh, bám sát nhiệm vụ. Tình mến thương, sự đồng cảm, cả lòng mến phục khiến chúng tôi xem nhau như anh em 1 nhà, cùng vào sinh ra tử bao trận đánh. Tình đồng chí sâu đậm kết tinh trong tình yêu nước thiêng liêng, là nguồn sức mạnh vĩnh hằng xuyên suốt trong trái tim người lính.

Những đêm cùng nhau canh gác, chúng tôi kể chuyện cho nhau nghe cho bớt đơn điệu. Anh bạn tôi kể lại ngày ra đi kháng chiến. Tuổi trẻ chưa bao giờ rời làng quê sông nước. Giờ cách biệt muôn trùng thấy nhớ cực kỳ. Ngày ra đi đất trời đẫm lệ. Nhìn vợ dại con thơ, mẹ già sức yếu anh ko nỡ đành lòng. Nhưng đất nước đang cần. Non sông đang lâm nguy. Kháng chiến cần anh. Dân tộc đang cần anh. Gửi lại ruộng vườn nhờ bạn thân trong nom, cày xới, anh gạt nước mắt lên đường. Đêm đó mưa rơi đầm đìa. Ngồi trong xe nhưng những giọt nước mắt cứ ròng ròng chảy. Ôm chặt tay súng, anh hẹn lúc giặc giã đầu hàng, anh sẽ trở về.

Tôi cũng giống như anh, cũng vừa rời quê hương biết bao yêu quý. Chợt nhớ về giếng nước gốc đa, mái ngói, sân đình nhưng ngậm ngùi. Nhớ người vợ trẻ từng đêm kì vọng bên ngọn đèn khuya, đôi mắt mòn mỏi trông ngóng. Cha tôi nhắm mắt xuôi tay từ lâu. Mẹ tôi cũng cao tuổi lắm rồi. Cái tuổi gần đất xa trời chắc gì đã đợi tới ngày tôi thắng lợi trở về.

Tôi lặng yên, nhìn về phía bóng gió. Trên đỉnh núi, vầng trăng khuya cũng yên lặng. Vầng trăng nghiêng nghiêng như treo trên đầu súng. Vâng trăng trầm tư nghĩ ngợi, đồng cảm cùng con người. Ôi, cũng vầng trăng đó đã sáng trên những đồng quê, trên những ruộng lúa, soi bóng trên dòng sông xanh. Cả tuổi thơ tôi ngập bóng trăng vàng. Vầng trăng chung tình, son sắt đó giờ lại cùng chúng tôi tiến quân và đấu tranh. Trăng mãi mãi tình nghĩa với con người như chúng tôi mãi mãi trung kiên với quê hương quốc gia.

Những đêm trăng rừng đằng đẵng. Những đêm trăng rừng rét buốt. Ẩn sau bóng tối là biết bao điều nguy hiểm, bất trắc. Nhưng kế bên tôi luôn có các anh. Kế bên tôi luôn có những người đồng chí đồng cam cộng khổ, chung tình son sắt. Tôi kiêu hãnh lúc có mặt ở đây. Tôi kiêu hãnh lúc tham dự trận chiến đấu này. Tôi kiêu hãnh lúc đứng cạnh các anh trong trận đánh đấu với đối phương. Nhìn vầng trăng chênh chếch như treo trên đầu súng của người bạn, tôi tin cậy ở tương lai thắng lợi. Vầng trăng đó lại sáng soi trên khắp đồng ruộng hòa bình của quê hương, quốc gia.

Cuộc chiến nào chẳng có mất mất hy sinh. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống. Họ ko chết. Họ hóa thân vào với quốc gia, để bảo vệ mảnh đất thiêng liêng. Họ là những người người hùng của thế kỉ. Tăm tiếng của họ mãi mãi sẽ được đất nước vinh danh. Nghĩ về điều thiêng liêng đấy, tôi giữ chặt tay súng, mắt đăm đăm dõi bóng kẻ thù.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 7

“Chín 5 làm 1 Điện Biên

Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”

Chắc chắn đây đã là 1 câu thơ hay và gợi đầy ấn tượng trong kháng chiến chống Pháp trường kỳ của dân tộc. Để có thể làm nên được thắng lợi Điện Biên thì quân nhân ta phải trải qua bao lăm gian truân, nặng nhọc. Tôi còn nhớ như nguyên thời kì tham dự trận đánh tàn khốc cùng đồng chí để bảo vệ quê hương 5 nào.

Khi nghe theo Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ thì tôi cùng nhiều thanh niên khác hăm hở lên đường đi đánh giặc để bảo vệ tổ quốc. Đối với chúng tôi lúc đấy được cầm súng, được biến thành 1 người lính thực thụ là 1 thú vui béo khôn kể xiết được. Tôi vốn xuất thân là dân cày, hành trang của tôi chẳng có gì ngoài lòng nồng thắm yêu nước và căm phẫn giặc thâm thúy lắm. Khi đấy thì tôi được phân vào 1 đơn vị tham dự chiến dịch Điện Biên Phủ 1954, ở trong đơn vị tôi được biết tới có khá nhiều người có xuất thân và cảnh ngộ giống tôi. Những người lính chúng tôi xuất thân từ những vùng quê nghèo và như thế chúng tôi mau chóng làm quen và biến thành thân thiện của nhau. Có thể nói rằng điều trước tiên chúng tôi bàn luận là về miền quê của mỗi người ra sao.

Thực sự những người dân cày mặc áo vải, nghe theo tiếng gọi của Non sông như chúng tôi ra đi nhưng ko bịn rịn là nói điêu. Thế nhưng mà vận nước đang lâm nguy, chẳng 1 người nào có thể ngồi yên kì vọng được. Khi đấy thì tôi cùng đồng chí đành phải gác lại tất cả, cố chí hy sinh vì Non sông và bảo vệ tổ quốc.

Đi lên Tây Bắc vốn nổi danh là nơi rừng thiêng nước độc, ở đấy nổi danh với những cơn sốt rét rừng vẫn còn ám ảnh tôi đến tận hiện thời. Chỉ cần mỗi lúc nghĩ lại vẫn thấy rùng mình ớn lạnh và cảm thấy thật khủng khiếp. Tôi dám chắc rằng nếu người nào nhưng trải qua rồi mới biết cái cảm giác bên trong thì giá lạnh, còn bên ngoài thì hot toát mồ hôi nó thật khó chịu. Hoàn cảnh gian truân, lúc đấy phần đông đồng chí tôi chết vì sốt rét còn nhiều hơn cả hy sinh ngoài chiến trận, hi sinh vì bom đạn. Những người lính đi tiến quân và cảnh ngộ thì gian truân, có 1 chiếc chăn đơn nhưng tận 2 người đắp chung và chúng tôi vẫn cảm thu được hơi ấm, tình đồng đội, đồng chí thật keo sơn biết bao lăm.

Chính từ những cái thiếu thốn, cái gian truân như thế đã làm cho những người lính chúng tôi như càng đơn giản thông cảm và thấu hiểu cho nhau thật nhiều. Khi cuộc kháng chiến nổ ra, trong những ngày đầu cực kỳ gian truân vì phải chờ sự trợ giúp từ quốc tế nữa. Thế nhưng mà cũng chính trong những ngày thiếu thốn quân trang quân bị, nhìn cái áo rách vai, thêm với đấy chính là cái quần có vài mảnh vá, chúng tôi chỉ biết cười, nắm tay nhau để cùng vượt qua gian truân, vượt qua gian lao. Rồi tôi còn nhớ lắm có cả những hôm tiến quân trong rừng nhưng chân ko giày, chưa hết, chân ko giày còn cái rét như cắt da, cắt thịt càng làm cho cuộc tiến quân càng khi càng gian truân gấp bội.

Thế rồi cạnh những gian truân, gian truân thường thấy, đời lính cũng ko hiếm những phút chốc lãng mạn. Thế rồi có bao lăm hôm mai phục chờ giặc, kế bên đồng chí, tôi còn có vầng trăng trên cao làm bạn cho vơi bớt đi sự độc thân. Được ngắm nhìn ánh trăng chiếu rọi khắp dương thế, tôi cảm nhận thấy được khu rừng ko còn u ám, tĩnh mịch nhưng mang nét thơ mộng, trông cực kỳ trữ tình hiếm có. Khi màn đêm càng khuya, vầng trăng càng chếch bóng xuống dần khiến cảnh rừng Việt Bắc như đẹp hẳn lên.

Khi trận chiến đã đi qua hơn nửa đời người nhưng mà cứ mỗi lần ngồi nhớ lại những 5 tháng đó, thực thụ trong tôi dâng lên 1 niềm xúc động chẳng thể nào tả được hết. Đối với tôi thì chính tình đồng đội, đồng chí gắn bó keo sơn chính là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi gian truân, giúp tôi vượt qua mọi gian truân, gian truân và đi tới chiến thắng trong cuộc kháng chiến cho dân tộc.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 8

“Chín 5 làm 1 Điện Biên

Nên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”

Mỗi lần đọc lại câu thơ đó của Tố Hữu, trong tôi lại ùa về biết bao kỉ niệm của những 5 tháng kháng chiến gian truân nhưng mà hào hùng. Tôi nhớ những ngày tiến quân ra trận, nhớ những hôm liên hoan cùng bà con đồng bào. Nhưng có nhẽ, để lại dấu ấn rõ nét hơn cả là những người đồng chí đã cùng tôi kề vai sát cánh.

Nghe theo Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác, tôi cùng nhiều người khác hăm hở lên đường đi đánh giặc. Vốn xuất thân là dân cày, hành trang của tôi chẳng có gì ngoài lòng nồng thắm yêu nước và căm phẫn giặc thâm thúy. Tôi được phân vào 1 đơn vị tham dự chiến dịch Điện Biên Phủ 1954, trong đơn vị cũng có khá nhiều người có xuất thân và cảnh ngộ giống tôi, chúng tôi mau chóng làm quen và biến thành thân thiện. Điều trước tiên chúng tôi bàn luận là về miền quê của mỗi người. Quê hương anh là 1 vùng chiêm trũng ven biển khó cày cấy làm ăn, còn quê tôi cũng chẳng khá hơn gì, là vùng trung du miền núi “chó ăn đá gà ăn sỏi”. Phcửa ải chăng cùng xuất thân từ những miền quê nghèo nàn đã giúp chúng tôi xích lại gần nhau hơn? Giữa bọn tôi còn đó 1 sợi dây thông cảm kì dị mặc dầu chỉ vừa mới quen biết. Hơn nữa, ngoài có chung cảnh ngộ xuất thân, chúng tôi còn chung cả lí tưởng và mục tiêu đấu tranh. Những người dân cày vốn bấy lâu chỉ quen tay cấy tay cày bỗng giờ phải cầm súng đấu tranh để bảo vệ ruộng rẫy nhà cửa, những người nhà yêu và miền quê dấu yêu. Nói chúng tôi ra đi nhưng ko bịn rịn là nói điêu, nhưng mà vận nước đang lâm nguy, chẳng 1 người nào có thể ngồi yên kì vọng. Tôi cùng đồng chí đành phải gác lại tất cả, cố chí hy sinh vì Non sông.

Tây Bắc vốn nổi danh là nơi rừng thiêng nước độc. Những cơn sốt rét rừng vẫn còn ám ảnh tôi đến tận hiện thời, lúc nghĩ lại vẫn thấy rùng mình ớn lạnh. Ai trải qua rồi mới biết cái cảm giác bên trong thì giá lạnh, bên ngoài thì hot toát mồ hôi nó như thế nào. Thực tế, số đồng chí tôi chết vì sốt rét còn nhiều hơn cả hy sinh ngoài chiến trận. Khi đó, có 1 chiếc chăn đơn nhưng tận 2 người đắp chung. Thế nhưng mà, chính cái thiếu thốn, gian truân: “bát cơm sẻ nửa chăn sui đắp cùng” đó đã khiến chúng tôi đơn giản thông cảm và thấu hiểu nhau nhiều hơn. Cuộc kháng chiến những ngày đầu cực kỳ gian truân vì phải chờ sự trợ giúp từ quốc tế. Những ngày thiếu thốn quân trang quân bị, nhìn cái áo rách vai, cái quần có vài mảnh vá, chúng tôi chỉ biết cười, nắm tay nhau để cùng vượt qua gian truân. Có cả những hôm tiến quân trong rừng nhưng chân ko giày, cùng với cái rét cắt da cắt thịt khiến cho cuộc tiến quân phát triển thành gieo neo gấp bội phần.

Kế bên những gian truân, gian truân thường thấy, đời lính cũng ko hiếm những phút chốc lãng mạn. Những hôm mai phục chờ giặc, kế bên đồng chí, tôi còn có vầng trăng trên cao làm bạn. Ngắm nhìn ánh trăng chiếu rọi khắp dương thế, khu rừng ko còn u ám, tĩnh mịch nhưng mang nét thơ mộng, trữ tình hiếm có. Đêm càng khuya, vầng trăng càng chếch bóng xuống dần. Có khi trăng như đang treo lửng lơ trên đầu ngọn súng, tâm hồn người chiến sĩ bỗng chốc trở thành nhà thơ.

Cuộc chiến đã đi qua hơn nửa đời người nhưng mà mỗi lần nhớ lại những 5 tháng đó, trong tôi dâng lên 1 niềm xúc động khó tả. Tình đồng đội, đồng chí gắn bó keo sơn chính là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi gian truân, gian truân và đi tới chiến thắng trong cuộc kháng chiến.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 9

“Đoàn vệ quốc quân 1 lần ra đi

Nào có mong chi đâu ngày trở về

Ra đi ra đi bảo toàn núi sông

Ra đi ra đi thà chết chớ lui”

Mỗi lần nghe lại những nhạc điệu hào hùng này trong lòng tôi lại trào lên những xúc cảm khó tả. Tôi – người lính trong chiến dịch chống Pháp 5 đó. Những 5 tháng mưa bom bão đạn, những 5 tháng đói khổ gieo neo và những 5 tháng của tình đồng chí tình đồng đội keo sơn gắn bó đối với tôi là những 5 tháng đầy trị giá và quý báu, khắc tạc nên những kỉ niệm không thể phai nhòa trong ký ức và trái tim cách mệnh nhiệt liệt này.

Những người lính chúng tôi từ những miền quê không giống nhau, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của đất nước cùng sum vầy về đây, về dưới ánh sáng lý tưởng của ngọn cờ cách mệnh. Buổi đầu với bao bỡ ngỡ, lạ lẫm chúng tôi chào hỏi nhau bằng những câu trân thành, chân chất: Quê anh ở đâu? Anh bạn tòng ngũ cùng tôi ngày đó ko ngại ngần san sẻ: “quê tôi vùng ven biển ngập mặn, ít phù sao; mùa màng gian truân” Tôi cũng thiệt thà đáp cùng : “Còn tôi lại sinh ra ở vùng quê xác xơ; đất đai cỗi cằn; cây cỏ hoa màu khó nhưng tăng trưởng; kinh tế đói kém, chiến tranh phá hủy làm cho đời sống con người khốn khó trăm bề” Cái vỗ vai thấu hiểu đầy thông cảm, sự sẻ chia mệt nhọc; trân thành; và cả cái chân chất của những anh dân cày như đã xua tan đi mọi khoảng cách, mọi sự lạ lẫm, kéo những người lính chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Đấy cái mục làm quen của người lính nó mộc mạc, chân chất và giản đơn lắm các bạn ạ.

Chúng tôi tới đây vì ước mong giải phóng dân tộc, hợp nhất quốc gia và hi vọng cuộc sống no ấm, hạnh phúc cho muôn nhà, muôn nơi.

Trước lúc về đây chúng tôi người nào cũng đã từng có cho mình những ước mong; hoài bão và cả những định hướng riêng cho cuộc đời mình. Nhưng chúng tôi biết chúng tôi hiểu và chúng tôi khát khao biết nhường nào 2 chữ “Tự do”. Bởi vì thể chúng tôi vẫn nỗ lực hòa ước mong riêng vào ước mong chung; hi sinh cái tôi tư nhân; bỏ mặc lại quê hương; gia đình; tình yêu lên đường ra trận mạc tòng ngũ; đánh đuổi đối phương. Trong lòng chúng tôi cũng buồn lắm chứ, cũng nhớ và yêu quê hương da diết lắm chứ nhưng mà chúng tôi nhận thức được rõ ràng hơn cả: “Có độc lập quê hương, gia đình mới có thể yên bình’. Chính động lực đấy đã nâng bước những chàng trẻ trai ngày đó mang súng hăng say ra trận mạc lập công.

Cuộc sống người lính khởi đầu với bao gian truân, hi sinh và mất mát. Cơm ăn ko đủ no, đi nhiều hơn ngủ; tiến quân liên tiếp. Tôi còn nhớ mãi trận sốt rét giữa rừng hoang giá lạnh 5 đó. Những người đồng chí của tôi và cả tôi phải đối diện với căn bệnh quái ác- sốt xuất huyết; lương thực và thuốc thang thì ko kịp tiếp viện cho quân đội, chúng tôi cứ thế đê mê, sốt run người. Khí hậu hà khắc; địa hình hiểm trở như những con quỷ chỉ chực nuốt trọn những tấm thân gầy gò, xanh lướt, bệnh tật đó. Những đôi bàn tay nắm chặt, khích lệ xoa dịu; dìu dắt nhau qua những hang núi hiểm trở. Người ốm cõng người ốm, người ốm chăm nom cho người ốm; cùng nhường nhau bát cháo loãng húp vội; đắp cho nhau chiếc khăn lạnh giữa chặng đường tiến quân. Nhớ lại những ngày tháng chiến đấu nghiệt ngã với bệnh tật với tự nhiên lòng tôi lại chua xót tới nhói lòng. Trận dịch bệnh 5 đó đã cướp đi của tôi biết bao người đồng chí, các anh nằm lại tản mạn trên cung đường tiến quân, được đắp vội tấm chiếu và tấm lòng tiếc thương của đứa ở lại. Và rồi chúng tôi lại tiếp diễn lên đường tiến quân, tiếp diễn đấu tranh và sẻ chia cùng nhau.

Sẻ chia tình thần , sẻ chia vật chất trong cuộc sống gian lao; thiếu thốn của người lính. Áo anh sờn chỉ rách vai thì quần tôi đã có vài mảnh vá. Anh đừng lo, tôi ấm thì anh cũng phải ấm, 1 chiếc chăn cũng đủ cho đôi ta. Gió bấc ngoài kia cứ việc thét gào còn trong này tình thương ấm áp của tôi với anh vẫn cứ thể rực sáng, nồng đượm.

Những người lính lạ lẫm từ mọi miền quê hương qua sự thách thức của đất trời, của gian truân đã un đúc nên tình cảm tri âm đáng giá, đấy là tình Đồng đội. Hai tiếng “Đồng đội” với biết bao ân huệ bao nghĩa nặng cao cả.

Đặc thù của người lính chúng tôi là những cái nắm tay. Nắm tay để khích lệ nhau cùng quyết tâm; nắm tay để kéo nhau đứng dậy, sải bước tiếp trên trục đường cách mệnh đầy trắc trở, nắm tay để trao nhau tình mến thương, sự ân cần và sẻ chia và cái nắm tay để hẹn hứa hẹn lập công giành thắng lợi, hứa hẹn ko xa sẽ quay về mang theo thú vui thắng trận.

Cuộc sống người lính giản dị nhưng ý tức là thế đấy. Người lính ko biết nói những câu thơ hoa mĩ, người lính chỉ biết nói cho thực cái bụng của mình, chỉ biết dùng những hành động để trình bày ý chí và tấm lòng son sắt.

Còn nhớ mãi những đêm canh gác giữa rừng hoang giá buốt 5 đó. Trời thì giá lạnh; gió cứ từng cơn ào ào; lập cập xả vào mặt tái tê nhưng mà chúng tôi vẫn tiến hành mọi nhiệm vụ canh gác như thường. Chúng tôi canh gác để dự phòng giặc tấn công bất thần; để canh cho giấc ngủ chớp nhoáng thanh bình của các đồng chí khác. Ánh trăng đêm nay lên cao quá, sáng quá. Ánh trăng lan tỏa khắp ko gian; treo trên mũi súng người lính. Tôi nghĩ tới ánh trăng hòa bình, có nhẽ ánh trăng hòa bình sẽ còn đẹp và tròn vành hơn nhiều. Trăng với súng sóng sánh bên nhau phải chăng biểu tượng cho lý tưởng cách mệnh cao đẹp, cho dự đoán ngày mai thắng lợi chẳng xa. Hình ảnh đó thật đẹp; thật lãng mạn; in sâu trong tâm não tôi những đêm dài đấu tranh, mai phục và cho tới tận hiện thời…

Non sông độc lập, hợp nhất, chúng tôi trở về quê nhà, có những người lính người đồng chí đã mãi mãi hi sinh đã nằm xuống nhưng mà tình đồng đội của chúng tôi vẫn mãi nguyên vẹn và đặm đà như thế. Cảm ơn lời thơ Đồng đội của thi sĩ Chính Hữu đã thay tiếng lòng của tôi gửi tới những người anh em thuở đó. Tôi mong rằng máu xương của chúng tôi sẽ được lứa tuổi sau trân trọng và tăng trưởng để dựng xây quốc gia càng ngày càng tăng trưởng và giàu đẹp hơn nữa.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 10

Tôi là 1 người lính từng tham dự kháng chiến chống Pháp. Câu thơ của Tố Hữu đã đánh dấu thời gian lịch sử hào hùng của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Mỗi lúc đọc lên mọi xúc cảm lại dậy lại trong lòng khiến tôi bổi hổi khôn cùng. Phcửa ải chăng? Tình đồng đội đồng chí keo sơn gắn bó là 1 trong những nguyên cớ góp vào thắng lợi kiêu hãnh dân tộc.

Chúng tôi phần đông là những anh lính dân cày xuất thân từ những miền quê nghèo nàn tôi hỏi bạn:

– Quê anh ở đâu

– Quê tôi ở vùng đồng bằng chiêm trũng ven biển khó làm ăn cấy cày lắm!

– Tôi cũng vậy. Quê tôi ở vùng đồi núi trung du nơi “Chó ăn đá gà ăn sỏi” cây cỏ xơ xác nghèo nàn.

Có nhẽ thành ra nhưng chúng tôi dễ xích lại gần nhau chăng? Chính sự đồng cảm giai cấp khiến con người trở lên thân cận dễ thông cảm san sẻ.

Không chỉ vậy chúng tôi còn chung lí tưởng nhiệm vụ rời bỏ tay cày tay quốc. Chúng tôi cầm súng bảo vệ chính quyền non trẻ, nền độc lập tự do vừa mới giành được. Hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của bác Hồ mến yêu chúng tôi từ mọi phương trời lạ lẫm tập trung trong đội ngũ quân đội cách mệnh…

Ngày đó cuộc sống gian truân gian truân thiếu thốn lắm nhưng mà chính cái gian truân gian truân nắm cơm xẻ nửa chăn sui đắp cùng đã khiến chúng tôi thân cận thân thiện tự khi nào chẳng hay. Cái chăn đắp lại hàn huyên mở ra thế là thành tri âm hiểu bạn hơn hiểu chính mình tất cả gọi nhau là đồng đội, 2 tiếng giản dị nhưng thiêng liêng biết mấy. Nó khẳng định chúng tôi cùng chung đoàn thể tổ chức, lí tưởng nhiệm vụ có sự đồng đẳng gắn bó thân thiện có nhẽ cách gọi đó là kết tinh cao độ hàng đầu của mọi tình cảm từ tình giai cấp, tình bè bạn và cao hơn hết là tình người.

Ôi! Tiếng gọi thiêng liêng “Đồng đội”!

Là đồng đội của nhau chúng tôi san sẻ những tâm sự, nỗi niềm nhớ quê hương xuất thân từ giai cấp dân cày, với chúng tôi ruộng rẫy, gian nhà là những thứ quí giá nhất, giếng nước gốc đa là những gì thân quen nhất vậy nhưng chúng tôi đều bỏ lại. Tất cả ra đi vì nghĩa béo. Anh bạn tôi hàn huyên: Căn nhà ko trống tuếch giờ đây lại thiếu vắng cột trụ gia đình nên càng trống trải hơn giờ hết. Nhưng anh vẫn dứt khoát ra đi. Còn nước là còn nhà tất cả đều có chung nghĩ suy tương tự không phải là thái độ vô tình bởi nếu vô tình chúng tôi chẳng thu được nỗi nhớ của quê hương: Mẹ già, vợ trẻ, con thơ.

Là đồng đội của nhau chúng tôi còn san sẻ những gian truân thiếu thốn về quân trang binh phục khích lệ nhau vượt qua bệnh tật đấy là những cơn sốt rét rừng phá hủy sức khỏe gớm ghê lại thiếu thốn thuốc thang. Tôi thì áo rách vai, anh thì quần có vài mảnh vá. Tôi thì chân ko giày, anh thì đầu ko mũ, giữa những cái lạnh của núi rừng Việt Bắc thế nhưng tất cả vẫn sáng lên nụ cười sáng sủa sưởi ấm cả ko gian giá buốt.

Đặc trưng hơn nữa, là đồng đội của nhau chúng tôi còn san sẻ tình cảm bền chặt, thật tình nhất phê chuẩn cái nắm tay thay cho mọi lời nói ko ồn ã nhưng mà cái nắm tay chất chứa bao điều muốn nói: Nắm tay để truyền cho nhau hơi ấm. Sưởi ấm đôi bàn chân buốt giá, cao hơn là truyền cho nhau nghị lực để vượt qua mọi gian truân nguy hiểm. Và đấy còn là lời chào lời hẹn hứa hẹn lập công trước khi vào trận đấu chúng tôi thấu hiểu chẳng cần nói thành lời. Ôi tình cảm keo sơn đó khiến tôi xúc động mãi.

Nhưng có nhẽ kỉ niệm về những đêm sát cánh trong hào chiến đấu mai phục chờ giặc đến in đậm khó phai trong tâm não tôi nhất. Thời tiết hà khắc cực kỳ sương muối giá rét đầu ngón chân ngón tay giá buốt như có kim châm. Thế nhưng tôi và đồng chí vẫn cầm chắc tay súng chủ động chờ giặc đến, cái tư thế vành đồng vách sắt đã làm mờ đi mọi gian truân tàn khốc. Đêm đó là 1 đêm có trăng. Trăng lửng lơ ở trên cao cứ xuống thấp dần thấp dần có khi tưởng như treo đầu mũi súng.

Chúng tôi đấu tranh để bảo vệ vầng trăng hòa bình trả lại sự bình an cho dân tộc quốc gia. Kế bên đồng chí của mình chúng tôi còn 1 người bạn nữa chính là vầng trăng. Trăng soi rọi bước đường tiến quân trăng bầu bạn san sẻ ngọt bùi. Trước giờ nổ súng vẫn thanh thản nhìn vầng trăng, tôi thấy mình và đồng chí có ý thức thép cao đẹp biết bao! Và có nhẽ Súng, trăng là 1 cặp đồng đội gợi ra bao liên tưởng thú vị. Súng và trăng là gần và xa là chất đấu tranh và trữ tình, chiến sĩ và nhà thơ, chất thép chất thơ, chiến tranh và hòa bình, rắn rỏi và dịu hiền bổ sung cho nhau khẳng định mục tiêu trận chiến đấu.

Cuộc chiến đã lùi xa hòa bình đã quay về nhưng mà cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đã ghi 1 mốc son trong lịch sử vàng dân tộc. Mong rằng lứa tuổi trẻ ngày nay biết kế thừa truyền thống ông cha, học tập tốt xây dựng quốc gia hùng cường dũng mạnh cảnh giác trước mọi mưu mô lấn chiếm lãnh thổ của đối phương.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 11

Đối với những người lính cách mệnh như chúng tôi thì chắc ko bao giờ có thể quên được những 5 tháng gian khó chống thực dân Pháp. Quên ko được là do những nỗi nặng nhọc, đau thương, mất mát đã gây ra bởi chiến tranh, và cũng chẳng thể quên tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn. Tình đồng đội 1 niềm kiêu hãnh để cho tôi nhớ về, kể về lúc nói đến 9 5 kháng chiến gian truân nhưng mà hào hùng của dân tộc Việt Nam.

Tôi vốn là 1 người dân cày xuất thân từ miền núi trung du khô cằn, “đất cày lên sỏi đá”. Cả đời tôi chưa bao giờ có dịp bước ra khỏi lũy tre làng nên tầm nhìn còn thiển ý cứ nghĩ rằng 1 đời sẽ sống an bình nơi chốn làng quê thanh tịnh. Thế nhưng mà tất cả sự bình an của làng tôi nói riêng và cả nước khái quát đã bị phá tan bởi tiếng súng của bọn Pháp gian ác. Bọn giặc lấn chiếm giày đạp đất nước ta, coi thường quần chúng ta. Được Cách mệnh tỉnh ngộ, theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ, nhiều người dân cày áo vải như tôi đã hành lí lên đường đấu tranh. Ruộng nương thì gửi cho bạn thân cày,gian nhà vẹo vọ cũng mặc cho gió lung lay. Người dân cày thời bấy giờ dù 1 chữ bẻ đôi cũng ko có nhưng mà mang đon đả cách mệnh và lòng yêu nước tha thiết.

Khi tòng ngũ, tôi đã gặp được nhiều người cùng hoàn cảnh với mình. Có 1 đồng chí cũng là gốc dân cày nghèo nàn như tôi. Quê anh thuộc vùng ven biển “nước mặn đồng chua”, quanh 5 làm lụng nặng nhọc cũng túng bấn, nghèo nàn. Sự đồng nhất về hoàn cảnh khiến chúng tôi càng gắn bó với nhau hơn. Những ngày tháng đấu tranh, cùng chung hào chiến đấu “ súng bên súng, đầu sát bên đầu”, rồi cả những đêm rét chung chăn đã khiến chúng tôi thông suốt cảnh ngộ của nhau hơn thành đôi tri âm. Tôi nhớ hoài lời anh hàn huyên:

– Anh biết ko, nơi quê nhà tôi còn cha già,mẹ yếu, vợ dại con thơ.. Nói là mặc xác, lại tất cả để lên đường đấu tranh nhưng mà tôi nhớ quê làng với giếng nước gốc đa sân đình, gia đình, bạn hữu. Chao ôi, nhớ quá!

Lời của anh cũng là lời của tôi, của bao người lính chống Pháp. Anh ơi, tôi cũng nhớ thương lắm quê nhà lắm chứ, nhưng mà quốc gia có chiến tranh thì làm sao đành lòng sống an phận cho riêng mình. Bác Hồ đã nói bọn giặc rất man rợ, ta khoan nhượng chúng càng lấn đến, hạnh phúc tư nhân ko còn lúc quốc gia bị đánh chiếm. Rồi tôi cũng sẻ chia với anh những nỗi niềm thầm kín. Tình đồng chí của chúng tôi gắn liền với lí tưởng đấu tranh vì độc lập tự do dân tộc cùng đứng chung đội ngũ cách mệnh. Khi đấy chúng tôi gọi nhau là đồng đội. Ôi, 2 tiếng đồng đội thật thật thiêng liêng, nói lên được sự gắn bó của chúng tôi rất nhiều trong cuộc đời người lính.

Người đồng đội của tôi đã cùng tôi vượt qua bao gian truân, thách thức ở những 5 đầu cuộc kháng chiến chống Pháp. Khi tôi hot sốt do cơn sốt rét rừng hành tội trong cảnh ngộ thiếu thốn thuốc thang, anh đã chăm nom tôi tỷ mỉ, anh lấy khăn ướt lau trán cho tôi để hạ sốt. Khi tôi rét run, anh chẳng ngại nhường chiếc chăn độc nhất vô nhị của mình cho tôi giữ ấm mình. Rồi anh cũng ngã bệnh vì cơn sốt rét rừng hoành hành ở Việt Bắc, tôi cũng chăm nom anh bằng cả tấm thật tâm. Làm sao có thể quên được những tháng ngày cùng cực đó! Áo rách vai, quần vài mảnh vá, chân ko giày nhưng mà chúng tôi vẫn mỉm cười vui vẻ, sáng sủa. Chúng tôi mến thương nhau, hiểu nhau thật nhiều. Chỉ cần bàn tay nắm lấy, chúng tôi hiểu mình đã có đồng đội ở kế bên cùng chia ngọt sẻ bùi, đồng cảm với mình, cùng kết đoàn đấu tranh. Bàn tay nắm lấy khích lệ nhau vượt qua gian truân đối với tôi còn quý hơn lời nói. Có người nào hỏi tôi kỉ niệm nào đáng nhớ nhất của tình đồng đội, tôi ko cần phải nghĩ suy Đấy là những đêm mai phục nơi rừng hoang sương muối, chúng tôi vẫn đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới, tay cầm chắc súng, ý thức lớn mạnh vì cảm thấy có đồng đội kế bên. Khi đấy, mũi súng thiết bị cầm tay quan sát, đầu súng chênh chếch hướng lên trời. Chao ôi! Ánh trăng, vầng trăng nơi núi rừng Việt bắc mới sáng rõ làm sao! Ánh trăng vằng vặc như chiếc đĩa bạc bự đang lung linh như treo đầu ngọn súng. Mũi súng hướng tới đâu, trăng cũng theo tới đấy. Giữa núi rừng u tịch chỉ có chúng tôi: “đôi bạn lính, súng và cả ánh trăng trên cao”. Chúng tôi như được gắn kết với nhau. Thật tuyệt diệu. Tình đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi đấu tranh, nỗ lực giành chiến thắng về cho Non sông.

Người đồng đội của tôi ơi! Chúng ta đã cùng quần chúng viết nên những trang vàng lịch sử trong giai đoạn giữ nước. Từ chiến dịch Việt Bắc thu đông tới chiến dịch Điện Biên Phủ vang dội, 2 tiếng đồng đội luôn cất lên trên bước đường tiến quân của người lính. Quá khứ sẽ qua đi nhưng mà lịch sử vẫn còn mãi những âm vang hào hùng của 1 thời chống giặc. Chính tình đồng đội, tình yêu nước đã tạo điều kiện cho những người lính hầu hết gốc dân cày đã làm nên thắng lợi vang lừng. Đấy là chân lí, là sức mạnh của dân tộc tộc. Tình đồng đội đã được phát huy trong thời chống Mĩ và cả thời hòa bình. Hai tiếng đồng đội thật thiêng liêng, cao đẹp luôn gợi nhiều xúc động trong tôi- người lính đã tham dự cuộc kháng chiến chống giặc Pháp 5 xưa.

Hình minh họa
Hình minh họa

Bài tham khảo số 12

Sau thắng lợi mùa thu 5 1945, chưa được lợi thú vui độc lập được xưa nay thì thực dân Pháp nổ súng xâm lăng quay về nước ta. Tôi, 1 người dân cày chất phác của vùng quê nghèo nàn, đã nghe theo lệnh tổng khích lệ của chính phủ, để lại quê hương lên đường theo kháng chiến với nỗ lực sẽ ko để quốc gia mình rơi vào tay đối phương 1 lần nữa.

Vốn quen với tay cầm cuốc, quen với công tác đồng áng vườn tược, nay lại cầm trên tay khẩu súng, tâm thành tôi chưa quen. Nhưng với ý thức yêu nước nồng thắm và ý chí nỗ lực, tôi ko quản ngại gian truân nghe theo lời chỉ bảo của anh em để có thể chấm dứt tuyệt vời nhiệm vụ. Chúng tôi tiến quân trên khắp các nẻo đường ra chiến trận, những đêm trăng luôn soi sáng mỗi bước đường tôi đi. Dù chưa được qua luyện tập nhưng mà tôi tin chắc rằng với lòng yêu nước, chúng tôi có thể vượt qua mọi gian khó gian truân để giành cho bằng được độc lập tự do.

5 1947, đơn vị chúng tôi tham dự vào chiến dịch Việt Bắc cùng nhiều quân đoàn khác. Những người vốn dĩ chẳng phải quen biết nhau nay lại biến thành những người anh em, đồng đội, cùng chia sớt ngọt bùi cay đắng. Lòng yêu nước là sợi dây kết nối chúng tôi lại với nhau và sớm biến thành những người tri âm ko biết tự bao giờ.

Tôi quen Kiên cũng trong cảnh ngộ đó. Anh bạn quê miền biển sớm biến thành người anh em thân thiện với tôi. Anh hàn huyên với tôi về nỗi nhớ nhà, về quê hương miền duyên hải nước mặn đồng chua của anh quanh 5 gian lao. Tôi kể anh nghe về làng quê nghèo nơi đất cày lên sỏi đá của tôi, cả 2 đều có chung 1 gia đạo nghèo nàn, cùng xuất thân từ những người dân cày chân lấm tay bùn. Tôi còn nhớ mãi nụ cười hiền hậu chân chất của người chiến sĩ dân cày đó, nụ cười ánh lên trong cảnh ngộ thiếu thốn đầu thời chiến bấy giờ. Những người anh em chúng tôi từ những phương trời lạ lẫm, từ 4 phương trời chẳng hứa hẹn nhưng bỗng chốc quen nhau. Cùng chung mục tiêu đấu tranh, cùng lí tưởng cách mệnh soi sáng, chúng tôi sớm biến thành những người bạn tri âm, san sẻ với nhau từ miếng ăn giấc ngủ, từ những nỗi nhớ gia đình, quê hương.

Thời đó, chúng tôi phải sinh hoạt trong thiếu thốn. Quân trang, quân dụng chẳng đủ dùng, có lúc 2 người phải san sẻ cho nhau 1 tấm chăn đơn. Rừng Trường Sơn ma thiêng nước độc, đã có lần cả đơn vị bị căn bệnh sốt rét rừng hành tội tới vàng da, rụng tóc, cả người cứ xanh bủng đi như tàu lá chuối nhưng anh em chúng tôi chưa bao giờ tắt tiếng cười. Trời vào đông, cát rét căm căm như cắt vào từng làn da thớ thịt, áo tôi rách vai, quần anh đầy mảnh vá, chân ko có già. Anh em cứ dựa vào nhau nhưng truyền cho nhau hơi ấm, nắm lấy tay nhau để tiếp thêm sức mạnh cho đồng chí vượt qua bệnh tật để cả đơn vị lại cùng nhau đấu tranh. Những buổi đêm tương tự, tôi và Kiên thường san sẻ với nhau những nỗi nhớ nhà. Anh hàn huyên anh đã gửi bạn thân ruộng rẫy cấy cày, anh bỏ lại sau lưng căn nhà tranh liêu xiêu cuối làng, anh đã dứt lòng để lại mẹ già, vợ trẻ, con thơ để ra trận. Anh nhớ giếng nước, mái đình, gốc đa đầu làng, nhớ từng ngọn cỏ quê hương, nhớ mẹ già ngày đêm mong nhớ con đằng đẵng. Đề cập đây nhưng tôi cũng rưng rưng chợt khóc, tôi chỉ biết khích lệ anh, cũng là khích lệ chính tôi để vượt qua nỗi nhớ nhà.

Dù gian truân gian truân nhưng mà nơi chúng tôi đóng quân chưa bao giờ vơi đi tiếng cười. Nhớ lúc tôi bị cơn sốt rét rừng hành tội, trong cơn mê, tôi nghe thấy tiếng anh em đồng đội gọi nhau mang cho tôi miếng nước, tôi nhấp nhoáng thấy bóng Kiên đang ngồi sát cạnh tôi với đầy vẻ lo lắng hiện lên trên khuôn mặt. Những khi tương tự, tôi lại có thêm sức mạnh để đương đầu lại cơn bệnh đang hành tội tôi yếu mòn đi từng ngày. Thế rồi, có nhẽ chính nhờ tình cảm của anh em nhưng tôi đã sinh tồn diệu kì cho dù đã có khi tưởng như cánh cửa tử sinh đã khép lại trước mắt tôi.

Này chú, đêm nay lại đi gác chứ? Anh em mình lại thêm được buổi ngắm trăng cuối rừng một mai! – Kiên hóm hỉnh nhìn tôi cười.

Giữa ko gian rừng núi của Trường Sơn đại nghìn, dưới cái lạnh căm căm của mùa đông với sương muối giăng mắc khắp nơi khắp chốn, bóng anh và bóng tôi ẩn hiện dưới ánh trăng. Không người nào nói với nhau 1 câu, bao quanh chỉ còn nghe thấy tiếng gió hẻo lánh thổi trên ngọn cây nhưng mà lòng tôi vẫn thấy cực kỳ ấm áp. Cuộc chiến hãy còn dài lắm và những người lính áo vải chúng tôi có nhẽ phải rời xa quê hương thêm 1 khoảng thời kì dài nữa. Thế nhưng mà cứ nghĩ tới hình ảnh lá cờ đỏ thiêng liêng của Non sông bay phất phới dưới bầu trời hòa bình, nhớ tới thú vui giải phóng của đồng bào nơi chúng tôi đi qua và đặc trưng là những người anh em đã sát cánh bên tôi, mọi gian truân gian truân đều tan biến hết thảy. Được sống và đấu tranh cho lí tưởng cao cả của dân tộc, đời người lính chúng tôi nào mong có điều gì xuất sắc hơn thế!

Hình minh họa
Hình minh họa

.


 

Thông tin thêm

Top 12 Bài văn Nhập vai người lính kể lại bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu (Ngữ Văn 9) hay nhất

[rule_3_plain]

Bài thơ “Đồng đội” của Chính Hữu được sáng tác vào đầu 5 1948 sau lúc tác giả cùng đồng chí tham dự đấu tranh trong chiến dịch Việt Bắc (thu đông 1947) đánh bại cuộc tấn công quy mô béo của giặc Pháp lên chiến khu Việt Bắc. Bài thơ là 1 trong những tác phẩm điển hình nhất viết về người lính cách mệnh của văn chương thời gian kháng chiến chống Pháp (1946 -1954). Mời các độc giả tham khảo 1 số bài văn Nhập vai người lính kể lại bài thơ Đồng Chí của Chính Hữu nhưng Phần Mềm Portable tổng hợp trong bài viết dưới đây.

1

0

1

0

Bài tham khảo số 1

Hòa bình đã lập lại, cuộc sống của tôi đã bất biến và yên ả bên các con, các cháu. Thế nhưng mà mỗi lúc nhớ tới trận chiến 5 xưa, trong lòng tôi lại thấy rộn rực cứ như tất cả mới chỉ vừa mới xảy ra ngày bữa qua. Hôm mới rồi, cháu tôi đọc cho nghe bài thơ Đồng đội, bài thơ khiến toàn thể kí ức 5 xưa ùa về.Thuở đó, tôi cũng như biết bao lăm thanh niên Việt Nam khác, hừng hực khí thế và lòng căm phẫn quân giặc. Nước Việt Nam của chúng ta vốn trù mật là thế vậy nhưng lũ giặc đã tới và ko để cho chúng ta được yên. Chính lũ giặc đã khiến nước ta phát triển thành đói nghèo. Quê hương tôi ngày đó đất đai cỗi cằn cày lên toàn sỏi đá. Những vùng quê khác cũng chẳng khá hơn, toàn nước mặn với đồng chua. Thanh niên trong làng được huy động hết ra mặt trận đánh giặc. Làng quê chỉ còn toàn người già và trẻ bé. Được đi đánh giặc cũng là ước mong của tất cả các thanh niên chúng tôi thời đó. Thậm chí có thằng còn khai man tuổi để đủ tuổi đi đánh giặc. Vào lính rồi, mỗi người được phân về 1 tiểu đội. 5 đó, tôi được phân vào tiểu đội tham dự đấu tranh trong chiến dịch Việt Bắc. Trận đánh béo đã đem đến vang dội cho tổ quốc Việt Nam và tôi thấy mình thật may mắn vì đã được tham dự vào trận đánh đó.Nhắc tới những 5 tháng đó, có nhẽ người nào cũng đã rõ. Đấy là những 5 tháng bom đạn tàn khốc. Đồng chí của tôi đã hi sinh ko biết bao lăm người. Đau thương lắm. Tôi ko muốn nhắc lại chuyện buồn, chỉ muốn nói đến tình đồng đội keo sơn, nói đến những người anh em đã từng cùng mình vào sinh ra tử. Đồng chí của tôi cũng xuất thân là những anh dân cày nghèo. Có nhẽ chính vì cảnh ngộ giống nhau nên chúng tôi mau chóng phát triển thành thân thiện. Chúng tôi chuyện trò và san sẻ với nhau về nỗi nhớ quê hương, nỗi nhớ nhà. Bạn tôi kể rằng anh phải gửi lại nhà cửa, ruộng rẫy cho bạn. Tôi cũng ko khá hơn là bao. Mẹ tôi 5 đó già yếu, tôi vẫn phải để cụ lại nhờ những người láng giềng thăm nom. Hiện thời ở nơi 9 suối chắc bà cũng hãnh diện về tôi. Nói thực, thanh niên như chúng tôi hăm hở ra trận là vậy nhưng mà thật lòng lo cho gia đình nhiều lắm. Cũng chính vì lo âu cho hậu phương nên chúng tôi càng thêm nỗ lực đấu tranh.Vào lính, đồng chí thành người nhà. Chúng tôi san sẻ với nhau từng miếng khoai, miếng sắn. Đêm tới đắp chung nhau 1 tấm chăn mỏng cho khỏi rét. Tôi nhớ có lần đồng chí của tôi phải chịu cơn sốt rét rừng. Có bao lăm chăn, chúng tôi gom cả lại cho đồng chí đắp. Nhìn đồng chí mồ hôi vã ra nhưng người vẫn run lên vì lạnh, tôi ko tài nào kìm được nước mắt. Cảnh ở rừng thứ gì cũng thiếu, thuốc ko có, chúng tôi chỉ biết cam chịu. May sao người đồng chí của tôi cũng qua khỏi. Chính anh sau này đã xé vai áo của mình ra để vá vào chiếc quần của tôi. Tôi hàm ân anh cực kỳ vì sự hi sinh âm thầm đó. Lần tôi bị thương lúc đi rừng, anh đã nắm chặt lấy tay tôi và khích lệ. Đêm xuống, tôi cùng đồng đội của mình canh gác. Trăng treo trên đầu súng. Hình ảnh đó tôi nhớ mãi ko quên.5 ngoái tôi hay tin đồng đội của mình nhắm mắt xuôi tay. Tôi chua xót lắm nhưng tuổi già ko cho phép tôi tới gặp đồng đội lần cuối. Thôi thì nhân câu chuyện này, tôi cũng muốn gửi 1 lời cám ơn đến đồng đội của mình. Có đồng đội mới còn có tôi ngày bữa nay.

Hình minh họa

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

0

2

0

Bài tham khảo số 2

Các bạn! Hòa bình quốc gia được lặp lại, tôi là người may mắn trong số những người lính được trở về quê hương, sau những ngày kháng chiến gian khó, đứng giữa sự sống và cái chết. Tới hiện thời được sống trong hòa bình, độc lập, trong lòng tôi vẫn luôn khát khao được 1 lần về thăm quê của bạn, quê người đồng đội của tôi.Tôi là anh cả trong 1 gia đình có 6 anh em, bác mẹ tôi là những người dân cày nặng nhọc, bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, sống trên 1 vùng quê gian truân ” đất cày lên sỏi đá”, tôi luôn mong muốn quê mình sang giàu, đẹp hơn nữa. Cuộc kháng chiến vừa khởi đầu, tôi lại xin tòng ngũ. Rời quê hương lên đường, tôi nghĩ chỉ cần khoảng đến nhất mực tôi sẽ lập được nhiều công béo giúp ích cho quần chúng? tôi hiện thời đã biến thành 1 người lính ư? tôi có thể cầm súng đấu tranh ư? thật hạnh phúc biết bao.Vào quân đội tôi được cử lên Việt Bắc – nơi mặt trận tàn khốc nhất của chiến tranh. Ngày ra quân, tiến quân trên đường đi tới Việt Bắc tôi mới thấy sự cực nhọc, nặng nhọc của những người lính cụ hồ, tới nơi, những người lính đi trước chúng tôi 2 ngày đã nghĩ sẵn ở đấy. Nổi trội trong số đấy, người có cảm tình với tôi từ lần trước tiên là 1 anh lính trạc bằng tuổi tôi, dáng người cao cao, trông thật nhanh nhảu, như 1 phản xạ, tôi mau chóng tới bắt chuyện với anh.– Chào cậu!– Ừ! chào bạn!Anh đó có vẻ hơn ngại ngùng, chỉ cười gượng gập. Như đã được định sẵn tôi với anh cùng chung 1 tiểu đội mang tên BK107. Đêm về tôi ko sao ngủ được lại càng nôn nao muốn kết thân với anh lính trẻ. Tôi sát lại gần anh, thở 1 hơi thật mạnh, nói rủ rỉ:– Chiến tranh tàn khốc nhỉ?Người đàn ông đó hơi bàng hoàng, chắc là tại vì tôi quá tự tin. Không sao, tôi là người tương tự nhưng, tôi cười 1 mình. Mở tròn mắt nhìn anh với vẻ mặt y như 1 đứa trẻ đòi quà, tôi mong thu được câu giải đáp. Có vẻ lần này anh đó đỡ ngại hơn.– Cậu ở đâu lên vậy? chắc ngoài Bắc hả?– Vâng, tớ ở xuôi lên, tớ muốn nước mình độc lập lắm! còn cậu, cậu ở đâu?Câu chuyện dần linh hoạt và thiên nhiên hơn.Mình ở Nam Định, vùng ”nước 5 đồng chua”, khổ lắm! Con người chân lấm tay bùn.Vậy là từ 2 người xa lại chúng tôi đã chuyện trò và quen nhau, ngày cùng nhau làm nhiệm vụ, tối đắp chung chăn. Đứng cạnh bên nhau, nhìn về phía xa xa, tôi và người lính đó mong sao hòa bình được lặp lại, chiến tranh hoàn thành. Nếu ko có chiến tranh thì cứng cáp sẽ ko có những giọt máu rơi xuống, sẽ ko có những giọt nước mắt rơi xuống, tiếng khóc chờ chồng, chờ cha.Cuộc gặp mặt lần đầu của chúng tôi tuyệt biết bao! Ngày bữa nay gặp lại sức anh em đó, chúng tôi đã cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa, ngồi bên nhau ôn lại kỉ niệm, sao ngày đó dù sống trong cảnh ngộ hà khắc của chiến tranh nhưng chúng tôi vẫn luôn nở nụ cười trên môi, hoàn thành tuổi thanh xuân trong chiến tranh, chúng tôi càng ngày càng già đi, tóc bạc phơ mái đầu, nhưng mà sự hi sinh của chúng tôi thật là đáng. Tôi giở cuốn ảnh lưu giữ tình bạn ra xem, cùng tâm sự đủ chuyện trên đời, tình đồng đội.Được gặp lại nhau trong hòa bình, tình bạn xưa dâng trào trong trái tim mỗi chúng tôi, chiến tranh đi qua nhưng mà mọi thứ ngày đó vẫn còn diễn ra trước mắt chúng tôi. Làm sao chúng tôi quên được nhau, quên được tình bạn đó, thật xuất sắc!

Hình minh họa

3

0

3

0

Bài tham khảo số 3

Trcửa ải qua bao lăm 5 tháng khổ cực, nặng nhọc, chung cuộc chiến tranh đã đi qua. Bữa nay, ngồi trong căn nhà bé, trong cái sự bình an của quốc gia, tôi đã có thể ngước nhìn lên ánh trăng sáng rực giữa bầu trời đêm. Ánh trăng gợi nhớ cho tôi về những kỉ niệm ngày còn cùng đồng chí tham dự đấu tranh trong chiến khu Việt Bắc. Đấy là những đêm trăng dài cùng người đồng đội thân yêu trải qua nhưng tôi vẫn nhớ mãi tới tận hiện thời.Anh và tôi, gặp nhau trong chiến khu. Cả 2 chúng tôi khi đó còn là những người trẻ, không lo nghĩ và chứa chan tâm huyết. Quê hương anh “nước mặn đồng chua”, làng tôi nghèo “đất cày lên sỏi đá”. Chúng tôi đều có xuất thân từ những vùng đất gian truân, hoàn cảnh nghèo nàn y sì cả. Mang theo vẻ hồn nhiên chân thực của công nhân, anh và tôi đã sớm thân quen với nhau.Chúng tôi vốn dĩ là 2 con người hoàn toàn lạ lẫm, bằng 1 cách nào đấy đã gặp nhau và phát triển thành thân thiện. Có nhẽ tình cảm giữa tôi với anh ngày 1 nảy nở qua những lần cùng làm chung nhiệm vụ, sát cánh bên nhau khi đấu tranh. “Súng bên súng, đầu kề sát đầu” cùng ra vào nơi mặt trận đầy nguy hiểm. Lại nhớ những đêm cùng đắp chung chăn dưới nền trời lạnh cóng. Đấy là mối tình tri âm giữa anh và tôi-tình đồng đội giản dị nhưng thanh cao.Anh và tôi là 2 người có cùng chung chí hướng, là 2 con người rời khỏi quê hương để tham dự đấu tranh. Chúng tôi dù có xuất thân không giống nhau nhưng mà có nhẽ cùng 1 giấc mơ-giấc mơ về ngày quốc gia độc lập. Những đêm cạnh nhau, anh kể tôi nghe chuyện về quê hương anh. Ruộng nương anh gửi cả cho bạn thân mình cày hộ, còn căn nhà đành phải bỏ mặc cho gió bự phá hủy. Anh lại kể, kể những câu chuyện riêng tây, anh san sẻ cho tôi mọi nỗi lòng của mình, những nghĩ suy thầm kín đó được anh nói ra 1 cách chân thực và đầy đủ. Mỗi ngày trôi đi, tôi lại càng hiểu về anh nhiều hơn, mối quan hệ của chúng tôi thành ra ngày 1 đằm thắm.Chúng tôi cùng nhau trải qua bao gian lao của chiến tranh.Khi đó ở rừng có đại dịch sốt rét. Anh em chiến hữu của tôi chết rất nhiều, bởi vì khi đó vẫn chưa có bất kỳ loại thuốc hiệu quả nào để chữa trị cả. Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh, rét run cả người, toàn cơ thể ướt ngập mồ hôi. Áo anh rách vai, quần tôi có vài mảnh vá. Trcửa ải qua đại dịch tương tự nhưng mà chúng tôi luôn bên nhau, giúp sức cho nhau vượt qua gian truân. Mỏi mệt là vậy nhưng mà mồm vẫn cười?, lạnh cóng là thế nhưng mà vẫn luôn cười, phần vì chẳng thể để anh lo âu, mặt khác, nụ cười là động lực giúp tôi quyết tâm từng ngày. Anh nắm tay tôi thật chặt, khích lệ tôi, tiếp thêm sức mạnh vượt qua bệnh tật.Rồi khỏe bệnh, anh và tôi tiếp diễn nhận nhiệm vụ. Những đêm rừng hoang sương muối, anh và tôi đứng canh gác cạnh bên nhau “chờ” giặc đến. Có nhẽ tình đồng đội của chúng tôi đã sưởi ấm lòng giữa cảnh rừng hoang giá lạnh. Trong cảnh mai phục giặc giữa rừng, chúng tôi còn 1 người bạn nữa, đấy là vầng trăng. Súng và trăng tuy gần nhưng xa, nhưng mà lại bổ sung và hài hòa vào nhau, giống như tình đồng đội của tôi và anh. Trong cái buốt giá luồn vào da thịt, đầu súng của người chiến sĩ và vầng trăng đứng cạnh bên nhau, đầu súng có nghĩa vụ bảo vệ vầng trăng hòa bình.Non sông hiện thời đã độc lập, bình an. Tôi hiện thời đã có thể sống 1 cách dễ chịu ko lo sợ chiến tranh. Tuy nhiên, thỉnh thoảng tôi lại nhớ về khoảng thời kì còn đấu tranh, nhớ về anh-người bạn tri âm của mình. Tất cả những gian truân của đời lính tôi đã có thể vượt qua được, nhờ vào sự gắn bó, tiếp sức của tình đồng chí. Đấy là khoảng thời kì nhưng tôi sẽ luôn nhớ mãi.

Hình minh họa

4

0

4

0

Bài tham khảo số 4

Tôi là người lính những 5 tháng chống Pháp cứu nước. Giờ đây lúc chiến tranh đã qua đi rất lâu rồi nhưng mà trong lòng tôi vẫn không thể nào quên đi được những hồi tưởng của trận chiến 5 xưa.Tôi xuất thân từ 1 gia đình dân cày cơ hàn và nghèo nàn. Như bao thanh niên trai tráng trong làng khác, lúc trận chiến chống thực dân Pháp bước vào thời khắc cao trào, tôi xung phong lên đường tòng ngũ. Trong thời kì tôi tòng ngũ và chính thức biến thành 1 người lính quân nhân cụ Hồ, tôi đã quen và thân thiện với những người lính khác cũng ở độ tuổi trai tráng như tôi. Họ cũng đều là những người tới từ những vùng quê không giống nhau của quốc gia và bỏ lại tất cả bạn hữu, gia đình quê hương để đi theo tiếng gọi của đất nước.Chúng tôi từ những kẻ lạ lẫm, đã cùng nhau sống và đấu tranh thân thiện như những người anh em cật ruột. Trong điều kiện gian truân và thiếu thốn đó, chúng ta san sớt cho nhau từ tấm chăn tới miếng cơm, manh áo.Vì thời kì ở rừng là chính yếu nên chúng tôi đều bị sốt rét. Đầu đau và thân thể thì lạnh và mệt cực kỳ. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn cùng nhau mến thương, kết đoàn và đùm bọc nhau, cũng như gọi nhau 1 tiếng đồng đội đằm thắm. Vào những ngày đột kích giặc trong rừng, chúng tôi luôn cùng nhau nín thở để đấu tranh, cùng nhau kề vai sát cánh, vào sinh ra tử dưới ánh trăng rọi xuống màn sương muối trong rừng.Hiện thời tôi đã tuổi cao sức yếu, còn người đồng đội của tôi 5 xưa đã yên nghỉ được mấy 5 nay. Chúng tôi đã từng có những tháng ngày oanh liệt, hy sinh cho dân tộc quốc gia như thế đó.

Hình minh họa

5

0

5

0

Bài tham khảo số 5

Chiến thắng 1945 mới hoàn thành chưa được bao lâu, tôi – người dân cày ở vùng quê nghèo nàn còn chưa kịp hưởng thụ thú vui độc lập thì thực dân Pháp đã nổ súng xâm lăng quay về. Theo lệnh tổng khích lệ của chính phủ, tôi để lại quê hương nhưng lên đường kháng chiến, mỗi người chúng tôi đề nỗ lực ko để quốc gia mình rơi vào tay của thực dân pháp 1 lần nào nữa.Dù trước chỉ quen cầm quốc, cầm xẻng, lo việc đồng áng và vườn tược, nay tuy cầm suy có chút ko quen nhưng mà tôi tin với ý thức yêu nước nồng thắm, ý chí nỗ lực của mình thì ko gì là chẳng thể. Chúng tôi tiến quân khắp các nẻo đường chiến trận, chúng tôi ko sợ đêm hôm vì có trăng soi đường bước đi. Tôi và những người đồng chí ở đây hơn người nào hết là những người mong muốn quốc gia được độc lập tự do, do vậy nhưng cho dù gian truân gian khó tới đâu cũng giành cho bằng được.1947, chúng tôi tham dự chiến dịch Việt Bắc cùng nhiều quân đoàn khác, vốn là ko quen nhau đó nhưng nay đã biến thành những người đồng đội, anh em 1 nhà, cùng nhau san sẻ ngọt bùi, cay đắng. Thứ gắn kết chúng tôi ở đây chính là ý thức yêu nước có trong mỗi con người, chúng tôi biến thành tri âm ko biết tự bao giờ.Vẫn nhớ lúc đấy chúng tôi sinh hoạt thiếu thốn, tới quân trang, quân dụng còn chẳng đủ để dùng, 2 người phải chia nhau 1 tấm chăn đơn. Rừng Trường Sơn gian nguy lắm, ma thiêng nước độc, có lần cả đơn vị tôi bị bệnh sốt rét rừng nhưng vàng da, rụng tóc, cả người xanh như tàu lá chuối, nhưng mà thật hay là chúng tôi chưa bao giờ dừng tiếng cười. Mùa đông tới, cái rét như cắm vào da thịt chúng tôi, người thì áo rách, người thì quần đầy mảnh, có người thì chân ko giày,… Chúng tôi cứ thế nhưng dựa vào nhau, truyền cho nhau hơi ấm, nắm tay nhau tiếp thêm sức mạnh đấu tranh và vượt qua bệnh tật. Có đêm tôi và 1 người đồng đội hàn huyên với nhau, anh nói ruộng rẫy ở nhà anh nhờ bạn thân cấy cày, bỏ lại căn nhà tranh liêu xiêu cuối láng, dứt lòng để lại cả mẹ già, vợ trẻ, con thơ để ra trận đánh đấu.Dù gian truân gian truân tới mấy chúng tôi chưa bao giờ vơi được tiếng cười, giữa ko gian núi rừng Trường Sơn đại nghìn đấy, dưới cái trời lạnh căm căm đấy chúng tôi ẩn hiện dưới ánh trăng. Không người nào nói với người nào câu nào, chỉ nghe thấy tiếng gió hẻo lánh thổi trên ngon cây nhưng lòng vẫn thấy ấm áp. Cuộc chiến còn dài, chúng tôi những người lính vùng quê này vẫn còn phải rời xa quê hương thêm khoảng thời kì nữa. Tuy trong lòng có chút rầu rĩ, nhưng mà cứ hễ trông thấy lá cờ đỏ sao vàng phất phới tung bay thì mọi lo lắng, khiếp sợ đều tan biến hết. Tôi và những người đồng chí nơi đây chất nhận mọi gian truân, gian truân để có thể đưa lá cờ đỏ sao vàng đỏ tung bay giữa bầu trời hòa bình. Sống và đấu tranh cho lí tưởng cao cả tương tự, đời lính chúng tôi đâu còn gì xuất sắc bằng.

Hình minh họa

6

0

6

0

Bài tham khảo số 6

Chưa kịp vui tươi sau chiến thắng của Cách mệnh Tháng 8 thì 5 1946, thực dân Pháp đã nổ súng tái xâm lăng nước ta. Thực hiện lệnh tổng khích lệ của Chính phủ kháng chiến, quần chúng cả nước tích cực tham dự đấu tranh, quyết ko sống chung với đối phương. Với ý thức nồng thắm yêu nước, thù ghét kẻ thù tột bậc, tôi cũng hăm hở tòng quân. Sau lúc nhận lệnh ở cơ sở, tôi được điều về Trung đoàn thủ đô, thuộc sư đoàn 308. Đây là 1 đơn vị có bề dày lịch sử hào hùng. Nhiệm vụ của trung đoàn là bảo vệ thủ đô, bảo vệ chính phủ và giúp bà con tản cư về khu kháng chiến.Là người dân cày, chỉ biết cày ruộng, làm vườn, chưa quen tay súng nhưng mà tôi ko quản ngại gieo neo chinh chiến nơi biên cửa ải. Chí làm trai trong cơn nguy biến phải vì nợ nước thù nhà nhưng quả cảm, can tràng, nối tiếp truyền thống ông cha, viết tiếp những trang lịch sử vang dội, hào hùng. Dù chưa được luyện tập nhưng mà tôi rất tự tin. Cuộc đấu tranh sẽ dạy tôi làm điều đấy. Lòng yêu nước vô biên khích lệ tôi giữ chắc tay súng. Lòng yêu nước sẽ giúp tôi vững tâm trong trận chiến với đối phương cường bạo.Vào cuối 5 1947, tôi tham dự chiến dịch Việt Bắc. Cùng tham dự chiến dịch còn có các đơn vị khác. Chúng tôi được cắt cử nhiệm vụ đấu tranh và chặn đứng các cánh quân của địch tiến công lên khu căn cứ. Để hiệp tác tác chiến hiệu quả, chúng tôi sáp nhập nhiều đơn vị với nhau, cùng phân phối nhau trong nhiệm vụ và cuộc sống. Ban ngày, chúng tôi vừa tổ chức tiến quân truy kích kẻ thù. Ban đêm, đơn vị sẽ ngơi nghỉ lấy sức. Việc quân nơi rừng núi khi nào cũng ngặt nghèo. Tuy đối phương còn ở xa nhưng mà khi nào chúng tôi cũng tăng lên cảnh giác, dự phòng cao.Những người lính từ những quê hương lạ lẫm, cùng yêu nước, căm phẫn giặc đã tề tựu về đây trong 1 đơn vị. Thân với tôi có 1 chiến sĩ quê ở tận miền duyên hải. Quê hương anh nước mặn đồng chua, quanh 5 gian lao. Anh mới gia nhập đơn vị sau tôi, trong đợt tuyển quân mới rồi. Nước da ngăm đen, bàn tay chai sần vì chài lưới, anh mang cả cái chất đồng quê tới mặt trận. Tôi đã vốn ko biết gì về mặt trận, anh còn “thơ ngây” hơn cả tôi nữa. Đôi trưởng tập anh sử dụng súng AK và lựu đạn nhưng tới hơn tháng anh mới làm được. Đội trưởng cắt cử tôi phải gánh vác chỉ dẫn anh nhiều hơn.“Những chàng trai chưa trắng nợ người hùng” từ những miền quê bóng gió, chúng tôi đã gặp nhau nơi này. Chính tình yêu nước và ý thức đấu tranh xoá sổ đối phương, giải phóng quốc gia đã gắn kết chúng tôi lại với nhau.Phcửa ải nói là chiến dịch cực kỳ gian truân. Thời gian đầu tổ chức kháng chiến, ta chưa có quân trang, quân dụng đầy đủ. Vũ khí cũng vô cùng thô sơ. Lương thực, thuốc thang và các cần phải có phẩm khác lại càng thiếu thốn. Bản thân tôi cũng chỉ phong thanh trên người 1 bộ áo cánh. Đầu ko có mũ, chân ko có giày. Mỗi lần dẫm bàn chân trần trên lá khô tôi ko khỏi rùng mình. Rừng Trường Sơn ma thiêng nước độc, thú dữ đã nhiều, rắn rết cũng thiếu gì. Bữa qua, 1 đồng đội đã dẫm phải con rắn mang bành, bị cắn vào chân. Cái chân sưng vếu lên kinh khủng. Đơn vị vội tìm lang y trong làng để chữa trị. Tạm bợ, đồng đội đó phải ở lại cho tới lúc vết thương lành hẳn.Việc ăn uống cũng vô cùng khem khổ vì đơn vị đang trên đường truy kích đối phương. Các chiến sĩ binh nhu chăm lo điều này cho chúng tôi dù đã quyết tâm vô cùng nhưng mà cũng chẳng thể làm gì được trong tình thế này. Hiểu thế, nên chúng tôi ko người nào than thở hay phàn nàn điều gì. Đêm ngủ nhiều lúc phải rải lá khô để nằm, ko có chăn màn, ko chiếu. Cái lạnh rừng núi căm căm cắt vào da thịt chúng tôi. Để giữ ấm chúng tôi nằm sát cạnh nhau. Hơi ấm nhiều người lan tỏa khiến tôi càng kính yêu, càng bái phục ý thức hy sinh vì nước của các anh.Sợ nhất là bệnh sốt rét rừng. Địch thủ chúng tôi có thể thắng lợi, gian truân chúng tôi có thể vượt qua nhưng mà những cơn sốt rét rừng hung ác cứ thầm lặng bào mòn thân thể chúng tôi. Đấy là 1 căn bệnh kinh khủng, là gian truân béo nhất nhưng chúng tôi luôn đương đầu. Đấy là 1 đối phương vô hình đáng sợ. Tôi cũng đã từng mắc phải căn bệnh đó. Cơn sốt làm tôi run rẩy khắp người ê buốt. Mồ hôi cứ tuôn ra như tắm, ướt cả mấy lớp áo. Anh bạn ngồi lau cho tôi hết khăn này tới khăn khác, đôi mắt lo âu như muôn khóc. Tôi mỉm cười khích lệ, anh cũng gượng gập cười theo.Tưởng chừng mình sẽ ra đi như bao đồng đội khác. Nhưng thật may mắn, tôi đã vượt qua. Tôi vẫn sống nhờ sự chăm nom tận tâm của người đồng chí. Khi đê mê bất tỉnh nhân sự, đồng chí luôn ở cạnh tôi. Họ lo âu, chăm nom tôi từng chút 1 như chăm nom cho 1 người nhà. Họ dành tất cả thuốc thang cho tôi. Khi vượt qua cơn nguy nan, sức khỏe còn yếu, anh bạn tôi còn đi tìm bồi dưỡng cho tôi bằng món cháo thịt hoẵng thơm phức nhưng anh vừa săn được.Thật chẳng thể diễn đạt hết sự gắn bó, keo sơn đằm thắm tình đồng đội, đồng chí của chúng tôi. Chính nhờ sức mạnh đó đã giúp chúng tôi vượt qua biết bao gian truân gian truân. Chính tình đồng chí thiêng liêng đó đã giúp chúng tôi giữ vững ý thức đấu tranh, bám sát nhiệm vụ. Tình mến thương, sự đồng cảm, cả lòng mến phục khiến chúng tôi xem nhau như anh em 1 nhà, cùng vào sinh ra tử bao trận đánh. Tình đồng chí sâu đậm kết tinh trong tình yêu nước thiêng liêng, là nguồn sức mạnh vĩnh hằng xuyên suốt trong trái tim người lính.Những đêm cùng nhau canh gác, chúng tôi kể chuyện cho nhau nghe cho bớt đơn điệu. Anh bạn tôi kể lại ngày ra đi kháng chiến. Tuổi trẻ chưa bao giờ rời làng quê sông nước. Giờ cách biệt muôn trùng thấy nhớ cực kỳ. Ngày ra đi đất trời đẫm lệ. Nhìn vợ dại con thơ, mẹ già sức yếu anh ko nỡ đành lòng. Nhưng đất nước đang cần. Non sông đang lâm nguy. Kháng chiến cần anh. Dân tộc đang cần anh. Gửi lại ruộng vườn nhờ bạn thân trong nom, cày xới, anh gạt nước mắt lên đường. Đêm đó mưa rơi đầm đìa. Ngồi trong xe nhưng những giọt nước mắt cứ ròng ròng chảy. Ôm chặt tay súng, anh hẹn lúc giặc giã đầu hàng, anh sẽ trở về.Tôi cũng giống như anh, cũng vừa rời quê hương biết bao yêu quý. Chợt nhớ về giếng nước gốc đa, mái ngói, sân đình nhưng ngậm ngùi. Nhớ người vợ trẻ từng đêm kì vọng bên ngọn đèn khuya, đôi mắt mòn mỏi trông ngóng. Cha tôi nhắm mắt xuôi tay từ lâu. Mẹ tôi cũng cao tuổi lắm rồi. Cái tuổi gần đất xa trời chắc gì đã đợi tới ngày tôi thắng lợi trở về.Tôi lặng yên, nhìn về phía bóng gió. Trên đỉnh núi, vầng trăng khuya cũng yên lặng. Vầng trăng nghiêng nghiêng như treo trên đầu súng. Vâng trăng trầm tư nghĩ ngợi, đồng cảm cùng con người. Ôi, cũng vầng trăng đó đã sáng trên những đồng quê, trên những ruộng lúa, soi bóng trên dòng sông xanh. Cả tuổi thơ tôi ngập bóng trăng vàng. Vầng trăng chung tình, son sắt đó giờ lại cùng chúng tôi tiến quân và đấu tranh. Trăng mãi mãi tình nghĩa với con người như chúng tôi mãi mãi trung kiên với quê hương quốc gia.Những đêm trăng rừng đằng đẵng. Những đêm trăng rừng rét buốt. Ẩn sau bóng tối là biết bao điều nguy hiểm, bất trắc. Nhưng kế bên tôi luôn có các anh. Kế bên tôi luôn có những người đồng chí đồng cam cộng khổ, chung tình son sắt. Tôi kiêu hãnh lúc có mặt ở đây. Tôi kiêu hãnh lúc tham dự trận chiến đấu này. Tôi kiêu hãnh lúc đứng cạnh các anh trong trận đánh đấu với đối phương. Nhìn vầng trăng chênh chếch như treo trên đầu súng của người bạn, tôi tin cậy ở tương lai thắng lợi. Vầng trăng đó lại sáng soi trên khắp đồng ruộng hòa bình của quê hương, quốc gia.Cuộc chiến nào chẳng có mất mất hy sinh. Nhiều đồng đội của tôi đã ngã xuống. Họ ko chết. Họ hóa thân vào với quốc gia, để bảo vệ mảnh đất thiêng liêng. Họ là những người người hùng của thế kỉ. Tăm tiếng của họ mãi mãi sẽ được đất nước vinh danh. Nghĩ về điều thiêng liêng đấy, tôi giữ chặt tay súng, mắt đăm đăm dõi bóng kẻ thù.

Hình minh họa

7

0

7

0

Bài tham khảo số 7

“Chín 5 làm 1 Điện BiênNên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”Chắc chắn đây đã là 1 câu thơ hay và gợi đầy ấn tượng trong kháng chiến chống Pháp trường kỳ của dân tộc. Để có thể làm nên được thắng lợi Điện Biên thì quân nhân ta phải trải qua bao lăm gian truân, nặng nhọc. Tôi còn nhớ như nguyên thời kì tham dự trận đánh tàn khốc cùng đồng chí để bảo vệ quê hương 5 nào.Khi nghe theo Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ thì tôi cùng nhiều thanh niên khác hăm hở lên đường đi đánh giặc để bảo vệ tổ quốc. Đối với chúng tôi lúc đấy được cầm súng, được biến thành 1 người lính thực thụ là 1 thú vui béo khôn kể xiết được. Tôi vốn xuất thân là dân cày, hành trang của tôi chẳng có gì ngoài lòng nồng thắm yêu nước và căm phẫn giặc thâm thúy lắm. Khi đấy thì tôi được phân vào 1 đơn vị tham dự chiến dịch Điện Biên Phủ 1954, ở trong đơn vị tôi được biết tới có khá nhiều người có xuất thân và cảnh ngộ giống tôi. Những người lính chúng tôi xuất thân từ những vùng quê nghèo và như thế chúng tôi mau chóng làm quen và biến thành thân thiện của nhau. Có thể nói rằng điều trước tiên chúng tôi bàn luận là về miền quê của mỗi người ra sao.Thực sự những người dân cày mặc áo vải, nghe theo tiếng gọi của Non sông như chúng tôi ra đi nhưng ko bịn rịn là nói điêu. Thế nhưng mà vận nước đang lâm nguy, chẳng 1 người nào có thể ngồi yên kì vọng được. Khi đấy thì tôi cùng đồng chí đành phải gác lại tất cả, cố chí hy sinh vì Non sông và bảo vệ tổ quốc.Đi lên Tây Bắc vốn nổi danh là nơi rừng thiêng nước độc, ở đấy nổi danh với những cơn sốt rét rừng vẫn còn ám ảnh tôi đến tận hiện thời. Chỉ cần mỗi lúc nghĩ lại vẫn thấy rùng mình ớn lạnh và cảm thấy thật khủng khiếp. Tôi dám chắc rằng nếu người nào nhưng trải qua rồi mới biết cái cảm giác bên trong thì giá lạnh, còn bên ngoài thì hot toát mồ hôi nó thật khó chịu. Hoàn cảnh gian truân, lúc đấy phần đông đồng chí tôi chết vì sốt rét còn nhiều hơn cả hy sinh ngoài chiến trận, hi sinh vì bom đạn. Những người lính đi tiến quân và cảnh ngộ thì gian truân, có 1 chiếc chăn đơn nhưng tận 2 người đắp chung và chúng tôi vẫn cảm thu được hơi ấm, tình đồng đội, đồng chí thật keo sơn biết bao lăm.Chính từ những cái thiếu thốn, cái gian truân như thế đã làm cho những người lính chúng tôi như càng đơn giản thông cảm và thấu hiểu cho nhau thật nhiều. Khi cuộc kháng chiến nổ ra, trong những ngày đầu cực kỳ gian truân vì phải chờ sự trợ giúp từ quốc tế nữa. Thế nhưng mà cũng chính trong những ngày thiếu thốn quân trang quân bị, nhìn cái áo rách vai, thêm với đấy chính là cái quần có vài mảnh vá, chúng tôi chỉ biết cười, nắm tay nhau để cùng vượt qua gian truân, vượt qua gian lao. Rồi tôi còn nhớ lắm có cả những hôm tiến quân trong rừng nhưng chân ko giày, chưa hết, chân ko giày còn cái rét như cắt da, cắt thịt càng làm cho cuộc tiến quân càng khi càng gian truân gấp bội.Thế rồi cạnh những gian truân, gian truân thường thấy, đời lính cũng ko hiếm những phút chốc lãng mạn. Thế rồi có bao lăm hôm mai phục chờ giặc, kế bên đồng chí, tôi còn có vầng trăng trên cao làm bạn cho vơi bớt đi sự độc thân. Được ngắm nhìn ánh trăng chiếu rọi khắp dương thế, tôi cảm nhận thấy được khu rừng ko còn u ám, tĩnh mịch nhưng mang nét thơ mộng, trông cực kỳ trữ tình hiếm có. Khi màn đêm càng khuya, vầng trăng càng chếch bóng xuống dần khiến cảnh rừng Việt Bắc như đẹp hẳn lên.Khi trận chiến đã đi qua hơn nửa đời người nhưng mà cứ mỗi lần ngồi nhớ lại những 5 tháng đó, thực thụ trong tôi dâng lên 1 niềm xúc động chẳng thể nào tả được hết. Đối với tôi thì chính tình đồng đội, đồng chí gắn bó keo sơn chính là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi gian truân, giúp tôi vượt qua mọi gian truân, gian truân và đi tới chiến thắng trong cuộc kháng chiến cho dân tộc.

Hình minh họa

8

0

8

0

Bài tham khảo số 8

“Chín 5 làm 1 Điện BiênNên vành hoa đỏ nên thiên sử vàng”Mỗi lần đọc lại câu thơ đó của Tố Hữu, trong tôi lại ùa về biết bao kỉ niệm của những 5 tháng kháng chiến gian truân nhưng mà hào hùng. Tôi nhớ những ngày tiến quân ra trận, nhớ những hôm liên hoan cùng bà con đồng bào. Nhưng có nhẽ, để lại dấu ấn rõ nét hơn cả là những người đồng chí đã cùng tôi kề vai sát cánh.Nghe theo Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác, tôi cùng nhiều người khác hăm hở lên đường đi đánh giặc. Vốn xuất thân là dân cày, hành trang của tôi chẳng có gì ngoài lòng nồng thắm yêu nước và căm phẫn giặc thâm thúy. Tôi được phân vào 1 đơn vị tham dự chiến dịch Điện Biên Phủ 1954, trong đơn vị cũng có khá nhiều người có xuất thân và cảnh ngộ giống tôi, chúng tôi mau chóng làm quen và biến thành thân thiện. Điều trước tiên chúng tôi bàn luận là về miền quê của mỗi người. Quê hương anh là 1 vùng chiêm trũng ven biển khó cày cấy làm ăn, còn quê tôi cũng chẳng khá hơn gì, là vùng trung du miền núi “chó ăn đá gà ăn sỏi”. Phcửa ải chăng cùng xuất thân từ những miền quê nghèo nàn đã giúp chúng tôi xích lại gần nhau hơn? Giữa bọn tôi còn đó 1 sợi dây thông cảm kì dị mặc dầu chỉ vừa mới quen biết. Hơn nữa, ngoài có chung cảnh ngộ xuất thân, chúng tôi còn chung cả lí tưởng và mục tiêu đấu tranh. Những người dân cày vốn bấy lâu chỉ quen tay cấy tay cày bỗng giờ phải cầm súng đấu tranh để bảo vệ ruộng rẫy nhà cửa, những người nhà yêu và miền quê dấu yêu. Nói chúng tôi ra đi nhưng ko bịn rịn là nói điêu, nhưng mà vận nước đang lâm nguy, chẳng 1 người nào có thể ngồi yên kì vọng. Tôi cùng đồng chí đành phải gác lại tất cả, cố chí hy sinh vì Non sông.Tây Bắc vốn nổi danh là nơi rừng thiêng nước độc. Những cơn sốt rét rừng vẫn còn ám ảnh tôi đến tận hiện thời, lúc nghĩ lại vẫn thấy rùng mình ớn lạnh. Ai trải qua rồi mới biết cái cảm giác bên trong thì giá lạnh, bên ngoài thì hot toát mồ hôi nó như thế nào. Thực tế, số đồng chí tôi chết vì sốt rét còn nhiều hơn cả hy sinh ngoài chiến trận. Khi đó, có 1 chiếc chăn đơn nhưng tận 2 người đắp chung. Thế nhưng mà, chính cái thiếu thốn, gian truân: “bát cơm sẻ nửa chăn sui đắp cùng” đó đã khiến chúng tôi đơn giản thông cảm và thấu hiểu nhau nhiều hơn. Cuộc kháng chiến những ngày đầu cực kỳ gian truân vì phải chờ sự trợ giúp từ quốc tế. Những ngày thiếu thốn quân trang quân bị, nhìn cái áo rách vai, cái quần có vài mảnh vá, chúng tôi chỉ biết cười, nắm tay nhau để cùng vượt qua gian truân. Có cả những hôm tiến quân trong rừng nhưng chân ko giày, cùng với cái rét cắt da cắt thịt khiến cho cuộc tiến quân phát triển thành gieo neo gấp bội phần.Kế bên những gian truân, gian truân thường thấy, đời lính cũng ko hiếm những phút chốc lãng mạn. Những hôm mai phục chờ giặc, kế bên đồng chí, tôi còn có vầng trăng trên cao làm bạn. Ngắm nhìn ánh trăng chiếu rọi khắp dương thế, khu rừng ko còn u ám, tĩnh mịch nhưng mang nét thơ mộng, trữ tình hiếm có. Đêm càng khuya, vầng trăng càng chếch bóng xuống dần. Có khi trăng như đang treo lửng lơ trên đầu ngọn súng, tâm hồn người chiến sĩ bỗng chốc trở thành nhà thơ.Cuộc chiến đã đi qua hơn nửa đời người nhưng mà mỗi lần nhớ lại những 5 tháng đó, trong tôi dâng lên 1 niềm xúc động khó tả. Tình đồng đội, đồng chí gắn bó keo sơn chính là sức mạnh giúp chúng tôi vượt qua mọi gian truân, gian truân và đi tới chiến thắng trong cuộc kháng chiến.

Hình minh họa

9

0

9

0

Bài tham khảo số 9

“Đoàn vệ quốc quân 1 lần ra điNào có mong chi đâu ngày trở vềRa đi ra đi bảo toàn núi sôngRa đi ra đi thà chết chớ lui”Mỗi lần nghe lại những nhạc điệu hào hùng này trong lòng tôi lại trào lên những xúc cảm khó tả. Tôi – người lính trong chiến dịch chống Pháp 5 đó. Những 5 tháng mưa bom bão đạn, những 5 tháng đói khổ gieo neo và những 5 tháng của tình đồng chí tình đồng đội keo sơn gắn bó đối với tôi là những 5 tháng đầy trị giá và quý báu, khắc tạc nên những kỉ niệm không thể phai nhòa trong ký ức và trái tim cách mệnh nhiệt liệt này.Những người lính chúng tôi từ những miền quê không giống nhau, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của đất nước cùng sum vầy về đây, về dưới ánh sáng lý tưởng của ngọn cờ cách mệnh. Buổi đầu với bao bỡ ngỡ, lạ lẫm chúng tôi chào hỏi nhau bằng những câu trân thành, chân chất: Quê anh ở đâu? Anh bạn tòng ngũ cùng tôi ngày đó ko ngại ngần san sẻ: “quê tôi vùng ven biển ngập mặn, ít phù sao; mùa màng gian truân” Tôi cũng thiệt thà đáp cùng : “Còn tôi lại sinh ra ở vùng quê xác xơ; đất đai cỗi cằn; cây cỏ hoa màu khó nhưng tăng trưởng; kinh tế đói kém, chiến tranh phá hủy làm cho đời sống con người khốn khó trăm bề” Cái vỗ vai thấu hiểu đầy thông cảm, sự sẻ chia mệt nhọc; trân thành; và cả cái chân chất của những anh dân cày như đã xua tan đi mọi khoảng cách, mọi sự lạ lẫm, kéo những người lính chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Đấy cái mục làm quen của người lính nó mộc mạc, chân chất và giản đơn lắm các bạn ạ.Chúng tôi tới đây vì ước mong giải phóng dân tộc, hợp nhất quốc gia và hi vọng cuộc sống no ấm, hạnh phúc cho muôn nhà, muôn nơi.Trước lúc về đây chúng tôi người nào cũng đã từng có cho mình những ước mong; hoài bão và cả những định hướng riêng cho cuộc đời mình. Nhưng chúng tôi biết chúng tôi hiểu và chúng tôi khát khao biết nhường nào 2 chữ “Tự do”. Bởi vì thể chúng tôi vẫn nỗ lực hòa ước mong riêng vào ước mong chung; hi sinh cái tôi tư nhân; bỏ mặc lại quê hương; gia đình; tình yêu lên đường ra trận mạc tòng ngũ; đánh đuổi đối phương. Trong lòng chúng tôi cũng buồn lắm chứ, cũng nhớ và yêu quê hương da diết lắm chứ nhưng mà chúng tôi nhận thức được rõ ràng hơn cả: “Có độc lập quê hương, gia đình mới có thể yên bình’. Chính động lực đấy đã nâng bước những chàng trẻ trai ngày đó mang súng hăng say ra trận mạc lập công.Cuộc sống người lính khởi đầu với bao gian truân, hi sinh và mất mát. Cơm ăn ko đủ no, đi nhiều hơn ngủ; tiến quân liên tiếp. Tôi còn nhớ mãi trận sốt rét giữa rừng hoang giá lạnh 5 đó. Những người đồng chí của tôi và cả tôi phải đối diện với căn bệnh quái ác- sốt xuất huyết; lương thực và thuốc thang thì ko kịp tiếp viện cho quân đội, chúng tôi cứ thế đê mê, sốt run người. Khí hậu hà khắc; địa hình hiểm trở như những con quỷ chỉ chực nuốt trọn những tấm thân gầy gò, xanh lướt, bệnh tật đó. Những đôi bàn tay nắm chặt, khích lệ xoa dịu; dìu dắt nhau qua những hang núi hiểm trở. Người ốm cõng người ốm, người ốm chăm nom cho người ốm; cùng nhường nhau bát cháo loãng húp vội; đắp cho nhau chiếc khăn lạnh giữa chặng đường tiến quân. Nhớ lại những ngày tháng chiến đấu nghiệt ngã với bệnh tật với tự nhiên lòng tôi lại chua xót tới nhói lòng. Trận dịch bệnh 5 đó đã cướp đi của tôi biết bao người đồng chí, các anh nằm lại tản mạn trên cung đường tiến quân, được đắp vội tấm chiếu và tấm lòng tiếc thương của đứa ở lại. Và rồi chúng tôi lại tiếp diễn lên đường tiến quân, tiếp diễn đấu tranh và sẻ chia cùng nhau.Sẻ chia tình thần , sẻ chia vật chất trong cuộc sống gian lao; thiếu thốn của người lính. Áo anh sờn chỉ rách vai thì quần tôi đã có vài mảnh vá. Anh đừng lo, tôi ấm thì anh cũng phải ấm, 1 chiếc chăn cũng đủ cho đôi ta. Gió bấc ngoài kia cứ việc thét gào còn trong này tình thương ấm áp của tôi với anh vẫn cứ thể rực sáng, nồng đượm.Những người lính lạ lẫm từ mọi miền quê hương qua sự thách thức của đất trời, của gian truân đã un đúc nên tình cảm tri âm đáng giá, đấy là tình Đồng đội. Hai tiếng “Đồng đội” với biết bao ân huệ bao nghĩa nặng cao cả.Đặc thù của người lính chúng tôi là những cái nắm tay. Nắm tay để khích lệ nhau cùng quyết tâm; nắm tay để kéo nhau đứng dậy, sải bước tiếp trên trục đường cách mệnh đầy trắc trở, nắm tay để trao nhau tình mến thương, sự ân cần và sẻ chia và cái nắm tay để hẹn hứa hẹn lập công giành thắng lợi, hứa hẹn ko xa sẽ quay về mang theo thú vui thắng trận.Cuộc sống người lính giản dị nhưng ý tức là thế đấy. Người lính ko biết nói những câu thơ hoa mĩ, người lính chỉ biết nói cho thực cái bụng của mình, chỉ biết dùng những hành động để trình bày ý chí và tấm lòng son sắt.Còn nhớ mãi những đêm canh gác giữa rừng hoang giá buốt 5 đó. Trời thì giá lạnh; gió cứ từng cơn ào ào; lập cập xả vào mặt tái tê nhưng mà chúng tôi vẫn tiến hành mọi nhiệm vụ canh gác như thường. Chúng tôi canh gác để dự phòng giặc tấn công bất thần; để canh cho giấc ngủ chớp nhoáng thanh bình của các đồng chí khác. Ánh trăng đêm nay lên cao quá, sáng quá. Ánh trăng lan tỏa khắp ko gian; treo trên mũi súng người lính. Tôi nghĩ tới ánh trăng hòa bình, có nhẽ ánh trăng hòa bình sẽ còn đẹp và tròn vành hơn nhiều. Trăng với súng sóng sánh bên nhau phải chăng biểu tượng cho lý tưởng cách mệnh cao đẹp, cho dự đoán ngày mai thắng lợi chẳng xa. Hình ảnh đó thật đẹp; thật lãng mạn; in sâu trong tâm não tôi những đêm dài đấu tranh, mai phục và cho tới tận hiện thời…Non sông độc lập, hợp nhất, chúng tôi trở về quê nhà, có những người lính người đồng chí đã mãi mãi hi sinh đã nằm xuống nhưng mà tình đồng đội của chúng tôi vẫn mãi nguyên vẹn và đặm đà như thế. Cảm ơn lời thơ Đồng đội của thi sĩ Chính Hữu đã thay tiếng lòng của tôi gửi tới những người anh em thuở đó. Tôi mong rằng máu xương của chúng tôi sẽ được lứa tuổi sau trân trọng và tăng trưởng để dựng xây quốc gia càng ngày càng tăng trưởng và giàu đẹp hơn nữa.

Hình minh họa

10

0

10

0

Bài tham khảo số 10

Tôi là 1 người lính từng tham dự kháng chiến chống Pháp. Câu thơ của Tố Hữu đã đánh dấu thời gian lịch sử hào hùng của dân tộc ta trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Mỗi lúc đọc lên mọi xúc cảm lại dậy lại trong lòng khiến tôi bổi hổi khôn cùng. Phcửa ải chăng? Tình đồng đội đồng chí keo sơn gắn bó là 1 trong những nguyên cớ góp vào thắng lợi kiêu hãnh dân tộc.Chúng tôi phần đông là những anh lính dân cày xuất thân từ những miền quê nghèo nàn tôi hỏi bạn:– Quê anh ở đâu– Quê tôi ở vùng đồng bằng chiêm trũng ven biển khó làm ăn cấy cày lắm!– Tôi cũng vậy. Quê tôi ở vùng đồi núi trung du nơi “Chó ăn đá gà ăn sỏi” cây cỏ xơ xác nghèo nàn.Có nhẽ thành ra nhưng chúng tôi dễ xích lại gần nhau chăng? Chính sự đồng cảm giai cấp khiến con người trở lên thân cận dễ thông cảm san sẻ.Không chỉ vậy chúng tôi còn chung lí tưởng nhiệm vụ rời bỏ tay cày tay quốc. Chúng tôi cầm súng bảo vệ chính quyền non trẻ, nền độc lập tự do vừa mới giành được. Hưởng ứng lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của bác Hồ mến yêu chúng tôi từ mọi phương trời lạ lẫm tập trung trong đội ngũ quân đội cách mệnh…Ngày đó cuộc sống gian truân gian truân thiếu thốn lắm nhưng mà chính cái gian truân gian truân nắm cơm xẻ nửa chăn sui đắp cùng đã khiến chúng tôi thân cận thân thiện tự khi nào chẳng hay. Cái chăn đắp lại hàn huyên mở ra thế là thành tri âm hiểu bạn hơn hiểu chính mình tất cả gọi nhau là đồng đội, 2 tiếng giản dị nhưng thiêng liêng biết mấy. Nó khẳng định chúng tôi cùng chung đoàn thể tổ chức, lí tưởng nhiệm vụ có sự đồng đẳng gắn bó thân thiện có nhẽ cách gọi đó là kết tinh cao độ hàng đầu của mọi tình cảm từ tình giai cấp, tình bè bạn và cao hơn hết là tình người.Ôi! Tiếng gọi thiêng liêng “Đồng đội”!Là đồng đội của nhau chúng tôi san sẻ những tâm sự, nỗi niềm nhớ quê hương xuất thân từ giai cấp dân cày, với chúng tôi ruộng rẫy, gian nhà là những thứ quí giá nhất, giếng nước gốc đa là những gì thân quen nhất vậy nhưng chúng tôi đều bỏ lại. Tất cả ra đi vì nghĩa béo. Anh bạn tôi hàn huyên: Căn nhà ko trống tuếch giờ đây lại thiếu vắng cột trụ gia đình nên càng trống trải hơn giờ hết. Nhưng anh vẫn dứt khoát ra đi. Còn nước là còn nhà tất cả đều có chung nghĩ suy tương tự không phải là thái độ vô tình bởi nếu vô tình chúng tôi chẳng thu được nỗi nhớ của quê hương: Mẹ già, vợ trẻ, con thơ.Là đồng đội của nhau chúng tôi còn san sẻ những gian truân thiếu thốn về quân trang binh phục khích lệ nhau vượt qua bệnh tật đấy là những cơn sốt rét rừng phá hủy sức khỏe gớm ghê lại thiếu thốn thuốc thang. Tôi thì áo rách vai, anh thì quần có vài mảnh vá. Tôi thì chân ko giày, anh thì đầu ko mũ, giữa những cái lạnh của núi rừng Việt Bắc thế nhưng tất cả vẫn sáng lên nụ cười sáng sủa sưởi ấm cả ko gian giá buốt.Đặc trưng hơn nữa, là đồng đội của nhau chúng tôi còn san sẻ tình cảm bền chặt, thật tình nhất phê chuẩn cái nắm tay thay cho mọi lời nói ko ồn ã nhưng mà cái nắm tay chất chứa bao điều muốn nói: Nắm tay để truyền cho nhau hơi ấm. Sưởi ấm đôi bàn chân buốt giá, cao hơn là truyền cho nhau nghị lực để vượt qua mọi gian truân nguy hiểm. Và đấy còn là lời chào lời hẹn hứa hẹn lập công trước khi vào trận đấu chúng tôi thấu hiểu chẳng cần nói thành lời. Ôi tình cảm keo sơn đó khiến tôi xúc động mãi.Nhưng có nhẽ kỉ niệm về những đêm sát cánh trong hào chiến đấu mai phục chờ giặc đến in đậm khó phai trong tâm não tôi nhất. Thời tiết hà khắc cực kỳ sương muối giá rét đầu ngón chân ngón tay giá buốt như có kim châm. Thế nhưng tôi và đồng chí vẫn cầm chắc tay súng chủ động chờ giặc đến, cái tư thế vành đồng vách sắt đã làm mờ đi mọi gian truân tàn khốc. Đêm đó là 1 đêm có trăng. Trăng lửng lơ ở trên cao cứ xuống thấp dần thấp dần có khi tưởng như treo đầu mũi súng.Chúng tôi đấu tranh để bảo vệ vầng trăng hòa bình trả lại sự bình an cho dân tộc quốc gia. Kế bên đồng chí của mình chúng tôi còn 1 người bạn nữa chính là vầng trăng. Trăng soi rọi bước đường tiến quân trăng bầu bạn san sẻ ngọt bùi. Trước giờ nổ súng vẫn thanh thản nhìn vầng trăng, tôi thấy mình và đồng chí có ý thức thép cao đẹp biết bao! Và có nhẽ Súng, trăng là 1 cặp đồng đội gợi ra bao liên tưởng thú vị. Súng và trăng là gần và xa là chất đấu tranh và trữ tình, chiến sĩ và nhà thơ, chất thép chất thơ, chiến tranh và hòa bình, rắn rỏi và dịu hiền bổ sung cho nhau khẳng định mục tiêu trận chiến đấu.Cuộc chiến đã lùi xa hòa bình đã quay về nhưng mà cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đã ghi 1 mốc son trong lịch sử vàng dân tộc. Mong rằng lứa tuổi trẻ ngày nay biết kế thừa truyền thống ông cha, học tập tốt xây dựng quốc gia hùng cường dũng mạnh cảnh giác trước mọi mưu mô lấn chiếm lãnh thổ của đối phương.

Hình minh họa

11

1

11

1

Bài tham khảo số 11

Đối với những người lính cách mệnh như chúng tôi thì chắc ko bao giờ có thể quên được những 5 tháng gian khó chống thực dân Pháp. Quên ko được là do những nỗi nặng nhọc, đau thương, mất mát đã gây ra bởi chiến tranh, và cũng chẳng thể quên tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn. Tình đồng đội 1 niềm kiêu hãnh để cho tôi nhớ về, kể về lúc nói đến 9 5 kháng chiến gian truân nhưng mà hào hùng của dân tộc Việt Nam.Tôi vốn là 1 người dân cày xuất thân từ miền núi trung du khô cằn, “đất cày lên sỏi đá”. Cả đời tôi chưa bao giờ có dịp bước ra khỏi lũy tre làng nên tầm nhìn còn thiển ý cứ nghĩ rằng 1 đời sẽ sống an bình nơi chốn làng quê thanh tịnh. Thế nhưng mà tất cả sự bình an của làng tôi nói riêng và cả nước khái quát đã bị phá tan bởi tiếng súng của bọn Pháp gian ác. Bọn giặc lấn chiếm giày đạp đất nước ta, coi thường quần chúng ta. Được Cách mệnh tỉnh ngộ, theo lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến của Bác Hồ, nhiều người dân cày áo vải như tôi đã hành lí lên đường đấu tranh. Ruộng nương thì gửi cho bạn thân cày,gian nhà vẹo vọ cũng mặc cho gió lung lay. Người dân cày thời bấy giờ dù 1 chữ bẻ đôi cũng ko có nhưng mà mang đon đả cách mệnh và lòng yêu nước tha thiết.Khi tòng ngũ, tôi đã gặp được nhiều người cùng hoàn cảnh với mình. Có 1 đồng chí cũng là gốc dân cày nghèo nàn như tôi. Quê anh thuộc vùng ven biển “nước mặn đồng chua”, quanh 5 làm lụng nặng nhọc cũng túng bấn, nghèo nàn. Sự đồng nhất về hoàn cảnh khiến chúng tôi càng gắn bó với nhau hơn. Những ngày tháng đấu tranh, cùng chung hào chiến đấu “ súng bên súng, đầu sát bên đầu”, rồi cả những đêm rét chung chăn đã khiến chúng tôi thông suốt cảnh ngộ của nhau hơn thành đôi tri âm. Tôi nhớ hoài lời anh hàn huyên:- Anh biết ko, nơi quê nhà tôi còn cha già,mẹ yếu, vợ dại con thơ.. Nói là mặc xác, lại tất cả để lên đường đấu tranh nhưng mà tôi nhớ quê làng với giếng nước gốc đa sân đình, gia đình, bạn hữu. Chao ôi, nhớ quá!Lời của anh cũng là lời của tôi, của bao người lính chống Pháp. Anh ơi, tôi cũng nhớ thương lắm quê nhà lắm chứ, nhưng mà quốc gia có chiến tranh thì làm sao đành lòng sống an phận cho riêng mình. Bác Hồ đã nói bọn giặc rất man rợ, ta khoan nhượng chúng càng lấn đến, hạnh phúc tư nhân ko còn lúc quốc gia bị đánh chiếm. Rồi tôi cũng sẻ chia với anh những nỗi niềm thầm kín. Tình đồng chí của chúng tôi gắn liền với lí tưởng đấu tranh vì độc lập tự do dân tộc cùng đứng chung đội ngũ cách mệnh. Khi đấy chúng tôi gọi nhau là đồng đội. Ôi, 2 tiếng đồng đội thật thật thiêng liêng, nói lên được sự gắn bó của chúng tôi rất nhiều trong cuộc đời người lính.Người đồng đội của tôi đã cùng tôi vượt qua bao gian truân, thách thức ở những 5 đầu cuộc kháng chiến chống Pháp. Khi tôi hot sốt do cơn sốt rét rừng hành tội trong cảnh ngộ thiếu thốn thuốc thang, anh đã chăm nom tôi tỷ mỉ, anh lấy khăn ướt lau trán cho tôi để hạ sốt. Khi tôi rét run, anh chẳng ngại nhường chiếc chăn độc nhất vô nhị của mình cho tôi giữ ấm mình. Rồi anh cũng ngã bệnh vì cơn sốt rét rừng hoành hành ở Việt Bắc, tôi cũng chăm nom anh bằng cả tấm thật tâm. Làm sao có thể quên được những tháng ngày cùng cực đó! Áo rách vai, quần vài mảnh vá, chân ko giày nhưng mà chúng tôi vẫn mỉm cười vui vẻ, sáng sủa. Chúng tôi mến thương nhau, hiểu nhau thật nhiều. Chỉ cần bàn tay nắm lấy, chúng tôi hiểu mình đã có đồng đội ở kế bên cùng chia ngọt sẻ bùi, đồng cảm với mình, cùng kết đoàn đấu tranh. Bàn tay nắm lấy khích lệ nhau vượt qua gian truân đối với tôi còn quý hơn lời nói. Có người nào hỏi tôi kỉ niệm nào đáng nhớ nhất của tình đồng đội, tôi ko cần phải nghĩ suy Đấy là những đêm mai phục nơi rừng hoang sương muối, chúng tôi vẫn đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới, tay cầm chắc súng, ý thức lớn mạnh vì cảm thấy có đồng đội kế bên. Khi đấy, mũi súng thiết bị cầm tay quan sát, đầu súng chênh chếch hướng lên trời. Chao ôi! Ánh trăng, vầng trăng nơi núi rừng Việt bắc mới sáng rõ làm sao! Ánh trăng vằng vặc như chiếc đĩa bạc bự đang lung linh như treo đầu ngọn súng. Mũi súng hướng tới đâu, trăng cũng theo tới đấy. Giữa núi rừng u tịch chỉ có chúng tôi: “đôi bạn lính, súng và cả ánh trăng trên cao”. Chúng tôi như được gắn kết với nhau. Thật tuyệt diệu. Tình đồng đội đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi đấu tranh, nỗ lực giành chiến thắng về cho Non sông.Người đồng đội của tôi ơi! Chúng ta đã cùng quần chúng viết nên những trang vàng lịch sử trong giai đoạn giữ nước. Từ chiến dịch Việt Bắc thu đông tới chiến dịch Điện Biên Phủ vang dội, 2 tiếng đồng đội luôn cất lên trên bước đường tiến quân của người lính. Quá khứ sẽ qua đi nhưng mà lịch sử vẫn còn mãi những âm vang hào hùng của 1 thời chống giặc. Chính tình đồng đội, tình yêu nước đã tạo điều kiện cho những người lính hầu hết gốc dân cày đã làm nên thắng lợi vang lừng. Đấy là chân lí, là sức mạnh của dân tộc tộc. Tình đồng đội đã được phát huy trong thời chống Mĩ và cả thời hòa bình. Hai tiếng đồng đội thật thiêng liêng, cao đẹp luôn gợi nhiều xúc động trong tôi- người lính đã tham dự cuộc kháng chiến chống giặc Pháp 5 xưa.

Hình minh họa

12

0

12

0

Bài tham khảo số 12

Sau thắng lợi mùa thu 5 1945, chưa được lợi thú vui độc lập được xưa nay thì thực dân Pháp nổ súng xâm lăng quay về nước ta. Tôi, 1 người dân cày chất phác của vùng quê nghèo nàn, đã nghe theo lệnh tổng khích lệ của chính phủ, để lại quê hương lên đường theo kháng chiến với nỗ lực sẽ ko để quốc gia mình rơi vào tay đối phương 1 lần nữa.Vốn quen với tay cầm cuốc, quen với công tác đồng áng vườn tược, nay lại cầm trên tay khẩu súng, tâm thành tôi chưa quen. Nhưng với ý thức yêu nước nồng thắm và ý chí nỗ lực, tôi ko quản ngại gian truân nghe theo lời chỉ bảo của anh em để có thể chấm dứt tuyệt vời nhiệm vụ. Chúng tôi tiến quân trên khắp các nẻo đường ra chiến trận, những đêm trăng luôn soi sáng mỗi bước đường tôi đi. Dù chưa được qua luyện tập nhưng mà tôi tin chắc rằng với lòng yêu nước, chúng tôi có thể vượt qua mọi gian khó gian truân để giành cho bằng được độc lập tự do.5 1947, đơn vị chúng tôi tham dự vào chiến dịch Việt Bắc cùng nhiều quân đoàn khác. Những người vốn dĩ chẳng phải quen biết nhau nay lại biến thành những người anh em, đồng đội, cùng chia sớt ngọt bùi cay đắng. Lòng yêu nước là sợi dây kết nối chúng tôi lại với nhau và sớm biến thành những người tri âm ko biết tự bao giờ.Tôi quen Kiên cũng trong cảnh ngộ đó. Anh bạn quê miền biển sớm biến thành người anh em thân thiện với tôi. Anh hàn huyên với tôi về nỗi nhớ nhà, về quê hương miền duyên hải nước mặn đồng chua của anh quanh 5 gian lao. Tôi kể anh nghe về làng quê nghèo nơi đất cày lên sỏi đá của tôi, cả 2 đều có chung 1 gia đạo nghèo nàn, cùng xuất thân từ những người dân cày chân lấm tay bùn. Tôi còn nhớ mãi nụ cười hiền hậu chân chất của người chiến sĩ dân cày đó, nụ cười ánh lên trong cảnh ngộ thiếu thốn đầu thời chiến bấy giờ. Những người anh em chúng tôi từ những phương trời lạ lẫm, từ 4 phương trời chẳng hứa hẹn nhưng bỗng chốc quen nhau. Cùng chung mục tiêu đấu tranh, cùng lí tưởng cách mệnh soi sáng, chúng tôi sớm biến thành những người bạn tri âm, san sẻ với nhau từ miếng ăn giấc ngủ, từ những nỗi nhớ gia đình, quê hương.Thời đó, chúng tôi phải sinh hoạt trong thiếu thốn. Quân trang, quân dụng chẳng đủ dùng, có lúc 2 người phải san sẻ cho nhau 1 tấm chăn đơn. Rừng Trường Sơn ma thiêng nước độc, đã có lần cả đơn vị bị căn bệnh sốt rét rừng hành tội tới vàng da, rụng tóc, cả người cứ xanh bủng đi như tàu lá chuối nhưng anh em chúng tôi chưa bao giờ tắt tiếng cười. Trời vào đông, cát rét căm căm như cắt vào từng làn da thớ thịt, áo tôi rách vai, quần anh đầy mảnh vá, chân ko có già. Anh em cứ dựa vào nhau nhưng truyền cho nhau hơi ấm, nắm lấy tay nhau để tiếp thêm sức mạnh cho đồng chí vượt qua bệnh tật để cả đơn vị lại cùng nhau đấu tranh. Những buổi đêm tương tự, tôi và Kiên thường san sẻ với nhau những nỗi nhớ nhà. Anh hàn huyên anh đã gửi bạn thân ruộng rẫy cấy cày, anh bỏ lại sau lưng căn nhà tranh liêu xiêu cuối làng, anh đã dứt lòng để lại mẹ già, vợ trẻ, con thơ để ra trận. Anh nhớ giếng nước, mái đình, gốc đa đầu làng, nhớ từng ngọn cỏ quê hương, nhớ mẹ già ngày đêm mong nhớ con đằng đẵng. Đề cập đây nhưng tôi cũng rưng rưng chợt khóc, tôi chỉ biết khích lệ anh, cũng là khích lệ chính tôi để vượt qua nỗi nhớ nhà.Dù gian truân gian truân nhưng mà nơi chúng tôi đóng quân chưa bao giờ vơi đi tiếng cười. Nhớ lúc tôi bị cơn sốt rét rừng hành tội, trong cơn mê, tôi nghe thấy tiếng anh em đồng đội gọi nhau mang cho tôi miếng nước, tôi nhấp nhoáng thấy bóng Kiên đang ngồi sát cạnh tôi với đầy vẻ lo lắng hiện lên trên khuôn mặt. Những khi tương tự, tôi lại có thêm sức mạnh để đương đầu lại cơn bệnh đang hành tội tôi yếu mòn đi từng ngày. Thế rồi, có nhẽ chính nhờ tình cảm của anh em nhưng tôi đã sinh tồn diệu kì cho dù đã có khi tưởng như cánh cửa tử sinh đã khép lại trước mắt tôi.Này chú, đêm nay lại đi gác chứ? Anh em mình lại thêm được buổi ngắm trăng cuối rừng một mai! – Kiên hóm hỉnh nhìn tôi cười.Giữa ko gian rừng núi của Trường Sơn đại nghìn, dưới cái lạnh căm căm của mùa đông với sương muối giăng mắc khắp nơi khắp chốn, bóng anh và bóng tôi ẩn hiện dưới ánh trăng. Không người nào nói với nhau 1 câu, bao quanh chỉ còn nghe thấy tiếng gió hẻo lánh thổi trên ngọn cây nhưng mà lòng tôi vẫn thấy cực kỳ ấm áp. Cuộc chiến hãy còn dài lắm và những người lính áo vải chúng tôi có nhẽ phải rời xa quê hương thêm 1 khoảng thời kì dài nữa. Thế nhưng mà cứ nghĩ tới hình ảnh lá cờ đỏ thiêng liêng của Non sông bay phất phới dưới bầu trời hòa bình, nhớ tới thú vui giải phóng của đồng bào nơi chúng tôi đi qua và đặc trưng là những người anh em đã sát cánh bên tôi, mọi gian truân gian truân đều tan biến hết thảy. Được sống và đấu tranh cho lí tưởng cao cả của dân tộc, đời người lính chúng tôi nào mong có điều gì xuất sắc hơn thế!

Hình minh họa

#Top #Bài #văn #Đóng #vai #người #lính #kể #lại #bài #thơ #Đồng #Chí #của #Chính #Hữu #Ngữ #Văn #hay #nhất


  • Tổng hợp: Phần Mềm Portable
  • Nguồn: https://toplist.vn/top-list/bai-van-dong-vai-nguoi-linh-ke-lai-bai-tho-dong-chi-cua-chinh-huu-ngu-van-9-hay-nhat-45945.htm

Back to top button