Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con của Y Phương Dàn ý & 9 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

Với 9 bài Cảm nhận khổ 1 bài thơ Nói với con của Y Phương, kèm theo dàn ý cụ thể sẽ giúp các em hiểu thâm thúy hơn về tình cảm gia đình êm ấm, ngợi ca truyền thống chuyên cần, nhựa sống mạnh bạo của quê hương.

Bài thơ Nói với con mượn lời người cha tâm tư với con, nhắc nhở về cỗi nguồn của mỗi con ngườ. Kế bên đấy, các em có thể tham khảo thêm bài phân tách, cảm nhận về tình cảm cha con trong bài thơ Nói với con. Chi tiết mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Phần Mềm Portable để càng ngày càng học tốt môn Văn 9.

Dàn ý cảm nhận khổ 1 bài Nói với con của Y Phương

1. Mở bài

  • Giới thiệu những nét điển hình về thi sĩ Y Phương (nói chung đặc điểm về con người, cuộc đời, cá tính nghệ thuật, các sáng tác điển hình,…)
  • Giới thiệu những nét điển hình về bài thơ “Nói với con” (tình cảnh sáng tác, cảm hứng chính yếu, nói chung trị giá nội dung và nghệ thuật,…)
  • Giới thiệu nói chung về khổ thơ thứ nhất của bài thơ “Nói với con”.

2. Thân bài

* Nguồn cội sinh thành và nuôi dưỡng con đầu tiên đấy chính là gia đình.

  • Những hình ảnh thơ “chân phải”, “chân trái”, “1 bước”, “2 bước” đã gợi lên hình ảnh những bước đi lẫm chẫm đầu đời của mỗi con người.
  • Những hình ảnh “ngôn ngữ’, “tiếng cười” đã gợi lên hình ảnh đứa trẻ với những tiếng bi bô tập nói.
  • Những hình ảnh “đến cha”, “đến mẹ” sự khích lệ của bố mẹ và bố mẹ chính là vòng tay đầm ấm, là điểm tựa cứng cáp cho mỗi người

→ Gia đình, bố mẹ chính là cỗi nguồn trước hết sinh ra và nuôi dưỡng mỗi đứa con khôn to thành người.

* Nguồn cội đấy còn là quê hương:

– Quê hương đã được giới thiệu qua lối nói giàu hình ảnh của những người dân vùng cao – “người đồng mình”.

– Hô ngữ “con ơi” làm cho những lời của người cha càng thêm thân yêu, trìu mến.

– Hình ảnh giàu sức gợi:

  • “Đan lờ cài nan hoa” vừa tả chân phương tiện lao động thô sơ được những con người nơi đây trang hoàng phát triển thành xinh tươi hơn vừa gợi đôi bàn tay khôn khéo, chuyên cần, tài ba, giàu thông minh của họ đã khiến những nan nứa, nan tre vốn dễ ợt, thô sơ biến thành những “nan hoa”.
  • “Vách nhà ken câu hát” vừa tả chân lối sinh hoạt văn hóa số đông và gia đình của “người đồng mình” làm cho những vách nhà đấy như được ken dày thêm lên trong những câu hát, từ đấy nó gợi lên 1 toàn cầu tâm hồn tinh tế và chứa chan sáng sủa của những người dân miền cao.
  • Các động từ “cài”, “ken” vừa mô tả được động tác khôn khéo vừa gợi sự gắn bó với nhau của những “người đồng mình”

– Hình ảnh nhân hóa “rừng cho hoa” và “trục đường cho những tấm lòng” cùng điệp ngữ “cho” đã cho thấy tấm lòng rộng mở, phóng khoáng, chuẩn bị tặng thưởng tất cả những gì xinh tươi nhất, hoàn hảo nhất của quê hương, tự nhiên.

– Nguồn cội sinh thành, nuôi dưỡng mỗi người trưởng thành chính là những kỉ niệm êm ả xinh tươi, hạnh phúc và hoàn hảo nhất của bố mẹ.

  • “Nhớ về ngày cưới” là nhớ về kỉ niệm cho sự bắt đầu của 1 gia đình, 1 tổ ấm.
  • “Ngày trước hết hấp dẫn nhất” đấy có thể là ngày cưới của bố mẹ nhưng mà nó cũng có thể là ngày con chào đời, ngày tía má được hạnh phúc đón nhận con.

3. Kết bài

Khái quát những nét rực rỡ nhất về trị giá nội dung và trị giá nghệ thuật của khổ đầu bài thơ “Nói với co” và nêu cảm nhận của bản thân.

Đoạn văn cảm nhận khổ 1 bài thơ Nói với con

Đứa con sinh ra suốt 1 thời trẻ thơ của nó. Bước đi lẫm chẫm trước hết của 1 con người thật long trọng và cảm động. Vì nó có thể yên tâm, tin tưởng trong khoảng tay của cha, của mẹ. Con to lên từng ngày trong tình thương mến của cha và mẹ. Bằng những hình ảnh thật chi tiết, Y Phương đã tạo được ko khí gia đình êm ấm, vấn vít. Đứa trẻ sinh ra trong gia đình hạnh phúc và to lên bằng sự đùm bọc, dìu dắt:

“Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ”

Tấm lòng của mẹ, của cha là cái đích để con hướng đến. Sự to lên của đứa trẻ hết mực hồn nhiên. Hình ảnh chi tiết nhưng mà giàu chất thơ:

“1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười”

Hai thao tác tư duy ko cùng hệ thống, vừa ngộ nghĩnh vừa thông minh biết bao! Không biết đấy là thông minh của thi sĩ hay của dân tộc Tày ở Cao Bằng, 1 cách nói mộc mạc vốn dĩ đã có hồn thơ. Câu thơ có được cái ấm áp, cuống quýt, ngọt ngào, 1 thứ âm vang của những người làm mẹ, làm cha người nào nhưng mà ko bổi hổi, xao xuyến.Tuy vậy, dù tấm lòng của bố mẹ có độ bao dong sâu to tới đâu, đứa con rất cần nhưng mà chưa đủ. Ở đây có bầu sữa ý thức thứ 2 là quê hương. Như vậy, khổ thơ đầu của bài thơ là bức tranh gia đình êm ấm, hạnh phúc trong sự chu đáo đứa con, cùng lúc người cha nói với con lời trước hết, nhắc nhở con về tình cảm gia đình cật ruột, về cỗi nguồn của mỗi người.

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 1

Nói với con của Y Phương là bài thơ cảm động về tình cảm gia đình, tình cảm quê hương cỗi nguồn. Mượn lời nói với con, bằng 1 giọng thơ bình dị, tâm thành và mộc mạc, Y Phương gợi về cỗi nguồn sinh dưỡng mỗi con người, biểu lộ niềm kiêu hãnh về nhựa sống dẻo dai của quê hương mình.

Bài thơ đi từ tình cảm gia đình nhưng mà mở mang ra là tình cảm quê hương, từ những kỷ niệm thân cận, khẩn thiết nhưng mà nâng lên thành lẽ sống. Xúc cảm, chủ đề của bài thơ được bộ lộ, dẫn dắt 1 cách thiên nhiên, có tầm nói chung nhưng mà vẫn thấm thía. Nói về cỗi nguồn sinh dưỡng của con, điều trước hết người cha muốn nói đến là tình cảm gia đình. Cái nôi nuôi dưỡng con trưởng thành:

“Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười”

Con to lên từng ngày trong tình mến thương, trong sư nâng đón và mong đợi của cha me. Ấy là hình ảnh 1 mái ấm gia đình rất hạnh phúc. Người con được nuôi dưỡng, chở che trong khoảng tay ấm áp của bố mẹ. Lời thơ rất đặc trưng. Nói bằng hình ảnh, cách tưởng tượng chi tiết để diễn đạt ý trừu tượng của người miền núi khiến câu thơ mộc mạc nhưng mà gợi cảm: bước chân chạm đến tiếng cười, ngôn ngữ.

Cha nói với con lời trước hết đấy để nhắc nhở con về tình cảm gia đình cật ruột về cỗi nguồn của mỗi người. Nhịp thơ 2/3, cấu trúc đối xứng, nhiều từ được lấy lại, tạo ra âm điệu tươi vui, vấn vít: chân phải, chân trái; 1 bước, 2 bước, ngôn ngữ, tiếng cười… Y Phương tạo được ko khí gia đình đám ấm, vấn vít và hạnh phúc. Từng bước đi, từng ngôn ngữ cường của con đều được bố mẹ chu đáo và vui tươi đón chờ. Ấy là tình cảm cật ruột, là công sức trời biển nhưng mà con phải ghi tạc.

Người cha còn nói cho con biết: Con còn to lên trong cuộc sống lao động, trong tình mến thương của “Người đồng mình” và trong tình nghĩa của quê hương bản làng. Con to lên trong cuộc sống lao động của người đồng mình. Cuộc sống lao động chuyên cần và tươi vui của người đồng mình được thi sĩ gọi lên qua các hình ảnh đẹp:

“Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng”

Đan lờ: Phương tiện đánh bắt cá của người miền núi. Nói: “Đan lờ cài hoa” là trân trọng công tác tạo ra vẻ đẹp của công nhân. Vách nhà ken câu hát bộc lộ của cuộc sống hòa thanh bình với thú vui và hạnh phúc. Ảnh hưởng từ “cài, ken” được sử dụng thật tài tình, nó vừa diễn đạt động tác chi tiết khôn khéo trong lao động, vừa nói lên cuộc sống lao động gắn bó, hòa quyện thú vui.

Hơn tất cả, con to lên trong sự đùm bọc chở che của con người và rừng núi quê hương. Rừng cho con sự sống, nguồn sống. Hoa của rừng hay chính là vẻ đẹp của tự nhiên nhưng mà rừng tặng thưởng. Rừng núi đem đến những vẻ đẹp, thú vui và hạnh phúc cho mỗi con người Những trục đường khắp bản làng, rừng núi kết nối mến thương, nâng đỡ đôi chân con bước vào đời.

Tới đây, ta hiểu, người cha muốn nói cho con biết quê hương mình là 1 vùng quê giàu truyền thống văn hoá nhưng mà cũng thật tình nghĩa.

Quê hương là những gì quen thuộc thân cận, bình dị nhất, đấy cũng là cỗi nguồn sâu xa cho tình yêu Đất nước. Người cha còn đề cập những kỷ niệm ngày cưới của mình với con để mong con luôn nhớ con to lên trong tình yêu trong trắng và hạnh phúc của cha me. Con là kết quả của tình yêu và hạnh phúc gia đình. Ấy là điểm xuất hành mọi tình mến thương trong con:

“Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”.

Nói với con những điều đấy, người cha muốn bảo ban con tình cảm cỗi nguồn bằng chính tình yêu và lòng kiêu hãnh về quê hương, về gia đinh. Cha kiêu hãnh nói với con về nhựa sống dẻo dai, mãnh liệt, về truyền thống cao đẹp của quê hương và niềm mơ ước con hãy kế tục xứng đứng truyền thống đấy. Nói về nhựa sống dẻo dai, mãnh liệt của quê hương nói về nhựa sống của người đồng mình của cả số đông. Trong đấy là bố mẹ, là đồng bào, là những người cùng quê hương.

Sự lặp lại nhiều lần cụm từ này nhằm khẳng định nhân phẩm của người đồng mình là nhân phẩm của quê hương bởi nhựa sống của quê hương do người đồng mình tạo ra. Lời thơ mộc mạc, giản dị gợi bao tình mến thương, sự thân cận yêu thương.

Đoạn 1 bài thơ “Nói với con” trình bày thâm thúy tình cảm gia đình êm ấm, ngợi ca truyền thống chuyên cần, nhựa sống mạnh bạo của quê hương và dân tộc mình. Bài thơ giúp ta hiểu thêm về nhựa sống và vẻ đẹp tâm hồn của người miền núi, gợi nhắc tình cảm gắn bó với truyền thống, với quê hương và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Giọng điệu trìu mến khẩn thiết, trình bày qua lời hàn huyên của cha với con, của lứa tuổi đi trước với lứa tuổi ngày mai.

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 2

Trong sự nghiệp sáng tác của Y Phương, bài thơ “Nói với con” là 1 tác phẩm tuy được tạo nên bằng tiếng nói mộc mạc, đơn sơ của con người dân miền núi nhưng mà thắm đượm bao ý nghĩa thật sâu xa về tình quê hương, dân tộc. Đoạn 1 bài thơ Nói với con trình bày thâm thúy tấm lòng khẩn thiết đấy:

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.

Bài “Nói với con”, 1 tác phẩm văn chương đã được Y Phương sáng tác sau lúc được chuyển về công việc tại Sở văn Hóa – Thông tin tỉnh Cao Bằng. Mang âm hưởng của lời 1 người cha căn dặn đứa con trước khi nó để rời xa quê hương để lập thân, lập chí, cả bài thơ khái quát, đoạn thơ trên nói riêng đã khêu gợi để đứa con khắc ghi về cỗi nguồn sinh dưỡng của bản thân mình với những ngôn từ mộc mạc, bình dị, giọng điều thật khẩn thiết, đầy tình mến thương.

Đoạn thơ được mở màn bằng 4 dòng thơ 5 chữ thật ngắn gọn:

“Chân phải bước đến cha
………
Hai bước đến tiếng cười”.

Thông qua những tiếng nói mộc mạc, bình dị, cách nói thiên nhiên của người dân núi, 4 dòng thơ đã góp phần khêu gợi quang cảnh cảnh trong 1 ngôi nhà sàn đơn sơ, êm ấm, 1 đứa thơ dại đang lẫm chẫm với những bước đi chưa vững chãi, bi bô những ngôn ngữ ngây thơ đầu đời giữa vòng tay mến thương, nâng đón của người mẹ, người cha.

Cứ thế, lúc bàn chân phải của đứa con chẳng may hụt hẫng, ngã nghiêng thì đã có người cha chuẩn bị nâng đỡ, còn lúc trẻ vấp váp về bên trái thì vòng tay mến thương của mẹ lại dang ra, ủ ấp, xuýt xoa. Mỗi bước đi vững chãi của con, từng ngôn ngữ được con phát ra rành rẽ là những tiếng cười mừng vui của mẹ, của cha vang lên. Và, bằng từng ngôn từ bình dị đấy, khổ thơ như muốn khẳng định rằng: người con được to lên, được trưởng thành là nhờ vòng tay mến thương của bố mẹ trong ko khí của 1 gia đình hạnh phúc.

Không chỉ nhờ tình yêu của 1 gia đình hạnh phúc, nhưng mà còn theo lời tâm tư của người cha, đối tượng trữ tình trong bài thơ, đứa con còn nhờ cuộc sống lao động, nhờ quang cảnh tự nhiên thơ mộng, tình nghĩa nâng mới trưởng thành:

“Người đồng mình yêu lắm con ơi
………..
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời“.

Trong các dòng thơ trên, cụm từ “người đồng mình” cũng là cách nói mộc mạc, bình dị của người dân miền núi. Tuy giản dị, nhưng mà lại thắm đượm vào các ngôn từ đấy bao tình thân yêu, xứ sở của những con người miền núi, những người cùng sống trên 1 vùng đất, có cùng 1 cỗi nguồn dân tộc. Cuộc sống lao động đấy đã được thi sĩ gợi lên qua những hình ảnh đẹp, tả chân nhưng mà rất giàu ý nghĩa:

“Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát”.

“Lờ” là 1 phương tiện dùng đánh bắt cá được đan bằng những nan tre, mây, được vót tròn. Cái phương tiện bình dị đấy vừa là dụng cụ lao động dùng cho đời sống, vừa là 1 sáng tại đầy chất văn hóa. bởi vì, mỗi vành nan được vót, chuốt thật kĩ càng bằng đôi bàn tay chuyên cần, khôn khéo của công nhân.

Cái vành nan đấy sẽ được đan cài thật khít, thật kín để đánh bắt được cá, cùng lúc, nó cũng cần phải được đan cho đẹp, cho khéo, tạo thành những nan hoa vấn vít vào nhau. Hình ảnh đấy cho thấy cuộc sống lao động, nhất là lao động ở miền núi ko mấy dễ dãi, bao mồ hôi mệt nhọc của con người đã đổ xuống.

Thế nhưng mà, qua lời thơ ngọt ngào tình quê hương của Y Phương, nghe đâu cuộc sống mặn mồ hôi đấy cũng có cái thi vị, nên thơ, đầy tình người san sẻ. Nó đã thiên nhiên từ bao đời, nâng đỡ cho những đứa con trường thành trong lao động.

Giả dụ cái “lờ”, đồ vật đánh bắt cá mộc mạc, bình dị đã góp phần cho đứa con trưởng thành thì “vách nhà”, “câu hát” cũng là hình ảnh, âm điệu thân yêu, gắn bó, góp phần che chở con người, giúp giai đoạn sinh dưỡng, trưởng thành của con người thêm vững vàng, dẻo dai.

Như ta đã biết, “vách nhà” người miền núi ở Cao Bằng thường được làm bằng những tấm ván gỗ đứng sát vào nhau hoặc đan bằng nan tre nứa. Chúng được ken, cài sát kính vào nhau. Ấy là những đồ vật đơn sơ, mộc mạc, rất thân cận với thiên nhiên . Vậy nhưng mà, lúc được đưa vào thơ ca lại phát triển thành thi vị cực kỳ, nhất là, đan xen vào vách nhà đấy là cung đàn, điệu hát tươi vui, giàu sắc thái nghệ thuật:

“Vách nhà ken câu hát”

Câu thơ với những ngôn từ bình dị đấy đã góp phần gợi lại ko khí tươi vui, sinh động của hiện thực vốn thường xảy ra đối với người dân miền núi. Ấy là hình ảnh người dân miền núi sau những giờ lao động mệt nhọc, họ thường cùng nhau quây quần ca hát, thôi kèn, thổi sáo, gảy đàn. Tiếng hát, điệu đàn của họ khẩn thiết, vấn vít như cài vào vách nhà, vương vấn, vấn tít hồn người. Xiết bao mến thương, bao hạnh phúc nhưng mà quê hương tặng thưởng cho họ. Và, đứa con cũng được trưởng thành trong tình mến thương đấy.

Song song đấy, rừng núi quê hương thơ mộng, tình nghĩa cũng góp phần un đúc cho người con ý thức, tình mến thương để trưởng thành:

“Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng”.

Giả dụ tưởng tượng về 1 vùng núi chi tiết, chắc hẳn mỗi người có thể gắn nó với những hình ảnh khác cách nói của Y Phương: là thác lũ, là ngút ngàn cây hay rộn ràng tiếng chim thú hoặc cả những âm thanh “gió gào nghìn, giọng nguồn hét núi”, những bí ẩn của rừng thiêng…..

Nhưng Y Phương chỉ chọn 1 hình ảnh thôi, hình ảnh “hoa” để nói về phong cảnh của rừng. Nhưng hình ảnh đấy có sức gợi rất to, gợi về những gì xinh tươi và tinh túy nhất. Hoa trong “Nói với con” có thể là hoa thực – như 1 đặc điểm của rừng – và lúc đặt trong mạch của bài thơ, hình ảnh này là 1 dấu hiệu thẩm mĩ góp phần diễn tả điều tác giả đang muốn nói chung: chính những gì xinh tươi của quê hương đã un đúc nên tâm hồn cao đẹp của con người hầu đấy.

Quê hương còn hiện diện trong những gì thân cận, thân yêu. Ấy cũng chính là 1 nguồn mạch mến thương vẫn khẩn thiết chảy trong tâm hồn mỗi người, bởi “trục đường cho những tấm lòng”. Điệp từ “cho” mang nặng tình nghĩa. Thiên nhiên mang đến cho con người những thứ cần để to, dành tặng cho con người những gì xinh tươi nhất.Thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng con người cả về tâm hồn và lối sống.

Bằng cách nhân hoá “rừng” và “trục đường” qua điệp từ “cho”, người đọc có thể trông thấy lối sống nghĩa tình của “người đồng mình”. Quê hương đấy chính là cái nôi để đưa con vào cuộc sống êm ả. Sung sướng ôm con thơ vào lòng, người cha nói với con về kỉ niệm có thuộc tính bắt đầu cho hạnh phúc gia đình:

“Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”.

Mạch thơ có sự đan xen, mở mang: từ tình cảm gia đình nhưng mà nói đến quê hương. Đoạn thơ vừa là 1 lời tâm tư ấm áp, vừa là 1 lời căn dặn đầy tin tưởng của người cha trao gửi đến con.

Bằng những thơ đẹp, giản dị bằng cách nói chi tiết, lạ mắt nhưng mà thân cận của người miền núi, người cha muốn nói với con rằng: vòng tay mến thương của bố mẹ, gia đình, tình nghĩa sâu nặng của quê hương làng bản – đấy là cái nôi đã nuôi con khôn to, là cỗi nguồn sinh dưỡng của con. Con hãy khắc ghi điều đấy.

Chi tiết “đục đá kê cao quê hương” quả là 1 hình ảnh đầy ấn tượng, chứa niềm kiêu hãnh cao độ của thi sĩ đối với dân tộc thân thương. Thông qua đấy, thi sĩ với vai trò người cha mong muốn đứa con phải biết kiêu hãnh về truyền thống quê hương, phải luôn tự tin, vững bước trên đường đời. Lòng mong muốn đấy còn được trình bày trong giọng thơ khẩn thiết, trìu mến bởi ngữ điệu cảm thán: “thương lắm con ơi”; “đâu con”, ở những lời tâm tư căn dặn: “nghe con” nhưng mà lại cứng ngắc niềm tin nói điêu của người dân miền núi, vừa giàu hình ảnh vừa thiên nhiên, xúc chạnh lòng người.

Từ đấy, ta cảm nhận điều to lao nhất nhưng mà cha muốn truyền lại cho đứa con là lòng kiêu hãnh với nhựa sống mạnh bạo, dẻo dai với truyền thống quê hương cao đẹp và niềm tin con bước vào đời.

Bằng những từ ngữ, hình ảnh giàu xúc cảm gợi cảm, lối nói thú vui mộc mạc, ví von sinh động, giọng điệu khẩn thiết trìu mến, nhịp độ khi nhanh khi đầy khát vọng làm người; bài thơ “Nói với con” của Y Phương khái quát, đoạn thơ trên nói riêng đã giúp ta hiểu thâm thúy các đặc điểm, tính cách thật cao đẹp của người dân trên miền núi, cũng là dân tộc.

Từ đấy, bài thơ và đoạn thơ như gợi nhắc mỗi chúng ta phải luôn có tình cảm gắn bó với quê hương, với truyền thống bời đấy là cỗi nguồn dân tộc. Cũng như ta phải có ý chí vươn lên trong cuộc sống tươi đẹp của quê hương, dù quê hương còn lắm gian lao, gay cấn.

Thật ra, núi rừng vẫn có thể có những ngày hoang vu bởi đường đi còn nhiều chông gai, vắt rừng, hổ báo…Nhưng, tự nhiên quê hương vẫn đẹp và phóng khoáng với vô vàn hương sắc của hoa rừng un đúc cho đứa con vẻ đẹp trong trắng, giản dị, mộc mạc, hậu trong tâm hồn, Cũng như, trục đường rừng bất tận sẽ góp phần un đúc cho con lối sống tình nghĩa vì trên trục đường nhưng mà suốt đời con đi qua, con đã và sẽ được gặp, được nhận bao tâm lòng phúc hậu, chung tình của “người đồng mình”, của dân tộc mình.

Như vậy, thong qua những lời thơ thật thiên nhiên tuy rất chi tiết nhưng mà lại có ý nghĩa biểu tượng và nói chung thật thâm thúy, cả bài thơ khái quát, đoạn thơ trên nói riêng đã trình bày that thâm thúy tấm lòng mến thương con rộng lớn, bao la của người cha. Tình mến thương đấy ko bộc lộ trong những lời âu yếm, ngợi khen nhưng mà bằng lời căn dặn, trìu mến, ấm áp, tràn trề niềm tin đối với đứa con trong giờ khắc đưa tiễn con lên đường lập chí, lập thân.

Bằng cách khêu gợi cỗi nguồn sinh dưỡng góp phần un đúc cho sự trưởng thành của đứa con, người cha có khát vọng con mình sẽ luôn khắc ghi để giữ gìn và phát huy sao cho truyền thống cao đẹp của dân tộc mãi mãi vững bền, trường tồn. với ý nghĩa cao đẹp đấy, lời dạy của người cha như con ngầm gửi tới chúng ta mãi mãi có trị giá đối với tất cả dân tộc đang sống trên non sông Việt nam thân thương này. Thành ra, chúng ta hãy ghi nhớ và phát huy để sống nghĩa tình, chung tình, xứng đáng với công sức của tiên tổ, dân tộc.

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 3

Trong thành tích của văn chương tiên tiến Việt Nam từ sau cách mệnh tháng 8 có những đóng góp ko bé của thơ ca các dân tộc anh em trong đấy có Y Phương -nhà thơ dân tộc Tày. Thơ Y Phương có những đặc điểm rất dễ trông thấy . Ấy là cách nói, nghĩ bằng hình ảnh mộc mạc, nói chung và giàu chất thơ về gia đình, quê hương non sông.

Từ những đề tài rất không xa lạ về tình phụ tử, tác giả Y Phương đã cho có mặt trên thị trường bài thơ “Nói với con”. Suốt chiều dọc của bài thơ, tác giả nhắn nhủ với đứa con về tình yêu quê hương, non sông và phát huy truyền thống quý báu của dân tộc .

Mở màn bài thơ là mười 1 câu thơ đầy tình mến thương, ấm áp của gia đình.

“Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.”

Đứa con sinh ra và suốt 1 thời thơ dại của nó được sống trong khoảng tay đùm bọc của bố và mẹ . Bước đi lẫm chẫm trước hết của 1 con người thật long trọng, bởi lần đầu đứa trẻ đi bằng chính đôi chân của mình, còn cảm động vì nó có thể yên tâm, tin tưởng trong khoảng tay của bố và mẹ . Đứa trẻ đấy sinh ra trong hạnh phúc và to lên bằng sự đùm bọc dắt dìu.

“Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ”

Câu thơ tưởng như chỉ là kể, tả nhưng mà xiết bao trìu mến, thân yêu. Tấm lòng của mẹ, của cha là để con hướng đến. Sự to lên của đứa trẻ hết mực hồn nhiên. Tiếng nói, tiếng cười là cái phía đông rạng rỡ. Hình ảnh chi tiết nhưng mà giàu chất thơ là ở cách đo đếm chiều dài

“1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười”

Hai thao tác tư duy ko cùng 1 hệ thống thật dễ thương. Câu thơ có cái ríu rít, ngọt ngào, 1 thứ âm vang nhưng mà những người làm bố, làm mẹ người nào ko bổi hổi, xao xuyến. Tuy vậy, dù tấm lòng bố mẹ có bao dong bao la tới đâu, đứa con rất cần nhưng mà vẫn chưa là đủ. Phcửa ải có cả quê hương nuôi to con từng ngày

“Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”

Những hoạt động thật bình dị, thường ngày của dân tộc Tày “đan lờ, ken” nhưng mà sao lại thiêng liêng cực kỳ. “Người đồng mình yêu lắm con ơi”. Từ “người đồng mình” nghe sao thật thân cận, thương mến. Những người dân làng mình yêu lắm con ơi. Ta dù có nghèo đói nhưng mà chỉ cần tình cảm vẫn có thể gắn kết mến thương. Tuy thế người dân làng mình vẫn sống hòa quyện cộng với tự nhiên, núi rừng ngút ngàn Tây Bắc. Thành ra nên “rừng cho hoa, trục đường cho những tấm lòng”. Rừng nuôi sống con người ta, từng trục đường cho ta tấm lòng bao dong, rộng mở .

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 4

Bài thơ “Nói với con”của Y Phương bằng những cách nói, cách nghĩ, những hình ảnh mộc mạc, chi tiết của người dân tộc Tày, tác giả cho người đọc hiểu được sự nuôi dưỡng, chở che của bố mẹ đối với con và mong con sống xứng đáng với quê hương.

Đứa con sinh ra suốt 1 thời trẻ thơ của nó.Bước đi lẫm chẫm trước hết của 1 con người thật long trọng và cảm động. Vì nó có thể yên tâm, tin tưởng trong khoảng tay của cha, của mẹ.

Con to lên từng ngày trong tình thương mến của cha và mẹ. Bằng những hình ảnh thật chi tiết, Y Phương đã tạo được ko khí gia đình êm ấm, vấn vít. Đứa trẻ sinh ra trong gia đình hạnh phúc và to lên bằng sự đùm bọc, dìu dắt:

“Chân trái bước đến cha
Chân phải bước đến mẹ”.

Tấm lòng của mẹ, của cha là cái đích để con hướng đến. Sự to lên của đứa trẻ hết mực hồn nhiên. Hình ảnh chi tiết nhưng mà giàu chất thơ:

“1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười”.

Hai thao tác tư duy ko cùng hệ thống vừa thông minh biết bao! Không biết đấy là thông minh của thi sĩ hay của dân tộc Tày ở Cao Bằng, 1 cách nói mộc mạc vốn dĩ đã có hồn thơ.

Câu thơ có được cái ấm áp, cuống quýt, ngọt ngào, 1 thứ âm vang của những người làm mẹ, làm cha người nào nhưng mà ko bổi hổi, xao xuyến.

Tuy vậy, dù tấm lòng của bố mẹ có độ bao dong sâu to tới đâu, đứa con rất cần nhưng mà chưa đủ. Ở đây có bầu sữa ý thức thứ 2 là quê hương. Như vậy, khổ thơ đầu của bài thơ là bức tranh gia đình êm ấm, hạnh phúc trong sự chu đáo đứa con, cùng lúc người cha nói với con lời trước hết, nhắc nhở con về tình cảm gia đình cật ruột, về cỗi nguồn của mỗi người.

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 5

Thơ của Y Phương rất dễ trông thấy, ông thường viết về tình cảm gia đình, quê hương, non sông. Thơ của ông trình bày tình cảm tâm thành mạnh bạo trong trắng, cách tư duy giàu hình ảnh của người miền núi. Từ những đề tài không xa lạ đấy, Y Phương đã cho có mặt trên thị trường 1 bài thơ về tình phụ tử đấy là “Nói Với Con”. 1 cách diễn tả mộc mạc chất phác của người miền núi những lời tâm tư khẩn thiết, những lời căn dặn quan tâm, san sẻ của người cha đối với con lòng kiêu hãnh về con người và quê hương dấu yêu của mình.

Mở màn bài thơ là lời nhắn nhủ của người cha đối với con về gia đình, quê hương, non sông, tình nghĩa:

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.

Con được sinh ra và to lên trong tình mến thương của bố mẹ, trong lao động và trong tự nhiên thơ mộng tình nghĩa của quê hương. Gia đình quê hương là cái nôi êm của đời con.

Đoạn thơ mở ra hình ảnh gia đình đầm ấm, hạnh phúc

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi

Bằng những hình ảnh chi tiết giản dị, Y Phương đã gợi tả hình ảnh gia đình yên ấm hạnh phúc. Ấy là hình ảnh con đang lẫm chẫm bước đi. Tiếng nói tiếng cười của con đều do 3 mẹ tặng thưởng. Con to lên từng ngày trong khoảng tay mến thương của gia đình, trong sự nâng niu và mong đợi của bố mẹ. Những hoạt động bình dị của dân tộc Tày “Đan lờ”, “Ken”.

Ba chữ “Người đồng mình” Y Phương gọi tên người cùng làng thật thân tình đầy giản dị, biểu lộ tình cảm quê hương gắn bó. “Người đồng mình” tuy cuộc sống khó nhọc nhưng mà họ có ý chí mạnh bạo, phóng khoáng, tình nghĩa gắn bó với quê hương, dẫu quê hương có nhiều gian khổ. “Người đồng mình” là người quê mình, là những biểu trưng cho vẻ đẹp của quê hương.

Bài thơ trình bày tình cảm yêu quê hương đằm thắm của bố mẹ dành cho con cái, tình yêu và niềm kiêu hãnh quê hương non sông. Bài thơ còn trình bày lòng mến thương con cái, mơ ước lứa tuổi ngày mai nối liền xứng đáng truyền thống của tiên tổ, dân tộc, quê hương.

Bài thơ “Nói với con” của Y Phương bằng những cách nói cách nghĩ, những hình ảnh mộc mạc, chi tiết của người dân tộc Tày, tác giả cho người đọc hiểu được sự nuôi dưỡng, chở che của bố mẹ đối với con và mong con sống xứng đáng với quê hương.

Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 6

Là 1 thi sĩ dân tộc Tày, những sáng tác của Y Phương luôn thu hút và để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng độc giả bởi tiếng nói, hình ảnh thơ mang đậm dấu ấn, lối tư duy của con người vùng cao. Nhắc tới thi sĩ Y Phương, chẳng thể nào ko nhắc đến bài thơ “Nói với con” – 1 trong số những sáng tác điển hình viết về tình cảm gia đình. Đặc trưng, khổ thơ thứ nhất của bài thơ đã trình bày rõ nét và sống động cỗi nguồn đã sinh thành và nuôi dưỡng những người con.

Trong những lời tâm tư của người cha đối với con ở khổ thơ thứ nhất, cỗi nguồn sinh thành và nuôi dưỡng con đầu tiên đấy chính là gia đình.

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười.

Mỗi đứa con đều sinh ra, to lên và trưởng thành trong sự hy vọng, trông chờ và trong khoảng tay mến thương trìu mến của bố mẹ. Và vì vậy, những hình ảnh thơ “chân phải”, “chân trái”, “1 bước”, “2 bước” đã gợi lên hình ảnh những bước đi lẫm chẫm đầu đời của mỗi con người, đấy là những bước đi trước hết trong cuộc đời mỗi con người và luôn thu được sự khích lệ, nâng đỡ của bố mẹ. Không chỉ là những bước đi trước hết, nhưng mà qua những hình ảnh “ngôn ngữ’, “tiếng cười” đã gợi lên hình ảnh đứa trẻ với những tiếng bi bô tập nói. Đặc trưng,, những lần trước hết con tập đi tập nói luôn thu được sự khích lệ của bố mẹ và bố mẹ chính là vòng tay đầm ấm, là điểm tựa cứng cáp cho mỗi người, những hình ảnh “đến cha”, “đến mẹ” đã giúp chúng ta nhận thấy rõ điều đấy. Như vậy, gia đình, bố mẹ chính là cỗi nguồn trước hết sinh ra và nuôi dưỡng mỗi đứa con khôn to thành người. Nhưng với tác giả, cỗi nguồn đấy ko chỉ là gia đình nhưng mà còn là quê hương.

Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng.

Hình ảnh quê hương đã được giới thiệu qua lối nói giàu hình ảnh của những người dân vùng cao – “người đồng mình”. Cách diễn tả đấy liên kết với hô ngữ “con ơi” làm cho những lời của người cha càng thêm thân yêu, trìu mến. Thêm vào đấy, tác giả đã sử dụng hàng loạt các hình ảnh giàu sức gợi để làm bật nổi vai trò của quê hương. “Đan lờ cài nan hoa” vừa tả chân phương tiện lao động thô sơ được những con người nơi đây trang hoàng phát triển thành xinh tươi hơn vừa gợi đôi bàn tay khôn khéo, chuyên cần, tài ba, giàu thông minh của họ đã khiến những nan nứa, nan tre vốn dễ ợt, thô sơ biến thành những “nan hoa”. Còn hình ảnh “vách nhà ken câu hát” vừa tả chân lối sinh hoạt văn hóa số đông và gia đình của “người đồng mình” làm cho những vách nhà như được ken dày trong những câu hát, từ đấy nó gợi lên 1 toàn cầu tâm hồn tinh tế và chứa chan sáng sủa của những người dân miền cao. Cộng với đấy, các động từ “cài”, “ken” vừa mô tả được động tác khôn khéo vừa gợi sự gắn bó với nhau của những “người đồng mình” trong cuộc sống lao động. Thêm vào đấy, với hình ảnh nhân hóa “rừng cho hoa” và “trục đường cho những tấm lòng” cùng điệp ngữ “cho” đã cho thấy tấm lòng rộng mở, phóng khoáng, chuẩn bị tặng thưởng tất cả những gì xinh tươi nhất, hoàn hảo nhất của quê hương, tự nhiên dành cho những người con trên mảnh đất thân yêu đấy.

Cuối cùng, cỗi nguồn sinh thành, nuôi dưỡng mỗi người trưởng thành chính là những kỉ niệm êm ả xinh tươi, hạnh phúc và hoàn hảo nhất của bố mẹ.

Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.

“Nhớ về ngày cưới” chính là nhớ về kỉ niệm cho sự bắt đầu của 1 gia đình, 1 tổ ấm. Có thể thấy, ngày cưới chính là minh chứng hoàn hảo nhất cho tình yêu của bố mẹ và con cũng chính là kết tinh của tình yêu ngọt ngào đấy. “Ngày trước hết hấp dẫn nhất” đấy có thể là ngày cưới của bố mẹ nhưng mà nó cũng có thể là ngày con chào đời, ngày tía má được hạnh phúc đón nhận con.

Tóm lại, đoạn thơ chính là lời nhắn nhủ, căn dặn đầy mến thương, trìu mến của cha đối với con về cỗi nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con. Gia đình, quê hương và những kỉ niệm êm ả, hạnh phúc của bố mẹ chính là nền móng để con càng ngày càng khôn to và trưởng thành.

Phân tích khổ 1 của bài thơ Nói với con

Mỗi con người sinh ra đều có gia đình, quê hương, cỗi nguồn. Nơi đấy đã nuôi dưỡng ta to, dạy ta bài học đường đời trước hết, cho ta từng đấy thời kì mến thương, chia sẻ. Hai tiếng quê hương luôn là đề tài truyền cảm hứng bất tận cho các thi nhân. Y Phương – 1 thi sĩ của núi rừng Tây Bắc, thi sĩ của hoa ban, hoa gạo và những dòng suối rì rào – đã truyền tình yêu gia đình, yêu quê hương, niềm kiêu hãnh dân tộc vào Nói với con phê duyệt lời của 1 người cha nhắc nhở con trước khi con lên đường. Cả bài thơ là từng lời tâm thành, mộc mạc trong đấy khổ đầu với những ý thơ đẹp, Y Phương đã gửi vào lòng người yêu cảm gắn bó với gia đình, quê hương, đấy là tình cảm thiêng liêng đáng gìn giữ:

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.

Gia đình! Tiếng gọi thân yêu mở màn cho mọi tình cảm tốt đẹp của con người. Gia đình là cái nôi ấm là điểm tựa cứng cáp của mỗi người làm bến đỗ bình an sau những gieo neo khó nhọc của cuộc đời. Nơi đấy là nơi mẹ về sau buổi chợ trưa với vành nón lá “quê hương là cầu tre bé/ mẹ về nón lá nghiêng che” (Quê hương – Đỗ Trung Quân). Là nơi có cha tỉ mẩn gọt từng nan tre là cho con cánh diều be nhỏ. Gia đình là nơi con bước những bước trước hết lẫm chẫm, là nơi lưu giữ ngôn ngữ,tiếng cười con nít. Xuyên suốt toàn thể mạch xúc cảm của khổ thơ đong đầy sự êm ấm và yên vui của tình cảm gia đình tình yêu quê hương non sông.

Trong 4 dòng thơ đầu bài thơ là hình ảnh của người con to lên trong tình cảm gia đình êm ái mến thương. Ở đấy còn toát lên tình mến thương dạt dào sâu nặng và người cha dành cho đứa con thân thương của mình:

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười.

Hiện lên qua từng con chữ vần thơ là 1 mái nhà êm ấm yên vui có cả cha có mẹ và có cả con. Ở đấy, bố mẹ đã dìu dắt và nâng đỡ con từng bước đi ngôn ngữ nụ cười trước hết trong cuộc đời. Bằng những từ ngữ giàu hình ảnh cộng với phép liệt kê “chân phải, chân trái, ngôn ngữ, tiếng cười”, Y Phương đã vẽ ra trước mắt người đọc ko khí êm ấm, hạnh phúc của 1 gia đình. Ở đấy, có 1 đứa trẻ đang vừa lên 1 đang cố bước những bước chân non nớt về phía bố mẹ mình. Không có gì dễ thương hơn là đôi bàn chân hồng hồng đi trên sàn nhà và đôi tay nhỏ xíu vẫy vẫy bố mẹ. Trong sự dễ thương đấy là cả niềm mong chờ, vui sướng của mẹ cha lúc lần đầu được nghe con bập bẹ “mẹ ơi, cha ơi”, lần đầu trông thấy con vững chãi bước đi trên chính đôi chân của mình. Câu thơ mộc mạc cứ như 1 lời kể nhưng mà bên trong lại là những tình cảm thân yêu, trìu mến của bố mẹ dành cho đứa con bé nhỏ. Nụ cười của con, ngôn ngữ của con làm sống lại những kỉ niệm tưởng chừng đã mất lúc bố mẹ còn là 1 đứa trẻ:

Bàn chân từng đạp bằng đanh thép
Trở về làng bập bẹ tiếng trước hết.

(Tên làng – Y Phương).

Những bước đi của con là bước đi của thời kì, bước đi nối liền nhau của các lứa tuổi. Ngày xưa, ông bà đã từng nắm lấy đôi bàn tay bố mẹ dìu đi thì hiện giờ đôi tay bố mẹ đủ trưởng thành để dìu dắt con, làm chỗ dựa cho con để con yên tâm khôn to. Điểm tựa cứng cáp là gia đình đã nuôi dưỡng tâm hồn con to lên từng ngày.

Con con chỉ to lên trong khoảng tay của bố mẹ trong tình mến thương của gia đình nhưng mà là còn trong sự đùm bọc của quê hương trong vẻ đẹp của người đồng mình:

Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng.

Từ tình cảm gia đình sâu nặng, người cha hướng con tới tình cảm dành cho quê hương, cho dân tộc mình. Tác giả đã khôn khéo dùng cụm từ “người đồng mình” để đề cập những con người giản dị, mộc mạc nơi rừng núi. Người đồng mình cũng là người quê mình nhưng mà trong “đồng” ta thấy được cả sự kết đoàn, gắn bó: cùng chung quê hương – đồng hương, cùng chung tấm lòng: đồng lòng, cùng chung chí hướng – đồng đội vì tất cả chúng ta là đồng bào!

Cha đang kể cho con nghe về người đồng mình trong cuộc sống sinh hoạt. Con to lên ko chỉ nhờ vào tình yêu của bố mẹ, tình cảm gia đình nhưng mà còn nhờ vào công huân lao động của người đồng mình. Họ là những con người có đôi bàn tay tài ba khôn khéo:

Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát.

Hai động từ “cài” và “ken” đã cho thấy rõ sự tài ba trong cách dùng từ của thi sĩ Y Phương. Tác giả đang hướng độc giả tới với sự kết nối giữa trị giá lao động và trị giá nghệ thuật. Và có thể thấy bức vách ở đây ko chỉ là bức vách chi tiết bằng đất bằng đá nữa nhưng mà nó đã biến thành 1 chủ thể văn hóa. Y Phương đã mô tả đôi bàn tay với những cụ thể bé nữa là phi lý nhưng mà lại tái tạo lên được nét đặc thù của người dân tộc Tày, đấy chính là sự tài ba tâm hồn đầy lãng mạn. Cụm từ “vách nhà ken câu hát” đã làm bừng dậy 1 ko gian văn hóa của người dân tộc Tày ở tỉnh Cao Bằng. Vách nhà được làm bằng nhiều tấm gỗ hoặc tre xếp xít nhau,ken chặt vào nhau tạo thành bức tường cứng cáp, phần nào nói lên được cuộc sống lao động khó nhọc, thiếu thốn của người dân nơi đây. Tuy vậy ta ko thấy tiếng thở than cho sự khó nhọc đấy nhưng mà ngược lại Y Phương đã nói lên được ý thức sáng sủa, hăng say lao động của con người. Trong gian khổ, họ vẫn hát ca bên đống lửa, điệu khèn, tiếng sáo, điệu múa uyển chuyển của cô thôn nữ làm cuộc sống của người dân giàu hơn mọi thứ, 1 đời sống ý thức phong phú. Các động từ “đan, cài, ken” đều có chung 1 nét nghĩa đấy là gắn kết các vật lại với nhau 1 cách bền chặt nhất. Phcửa ải chăng tác giả đã khôn khéo dụng từ để nói được ý thức kết đoàn, gắn bó,chia sẻ của người đồng mình trong mọi tình cảnh, đấy cũng là đức tính là bản sắc văn hóa vùng miền.

Kế bên đấy, sự hùng vĩ của núi rừng và sự thơ mộng của tự nhiên miền núi cũng góp phần bồi đắp cho đời sống tình cảm của người con ngày 1 to hơn:

Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng.

Nhắc tới núi rừng, chúng ta lại nghĩ tới những con suối dữ dội,những trận mưa lũ mịt mờ “mưa nguồn suối lũ những mây cùng mù” hay những rừng cây cao ngất chạy tít tắp tới chân mây. Đối với người đồng bào mình, núi rừng là cỗi nguồn của sự sống, là người mẹ che chở, núi rừng cho con người mọi thứ cần phải có cho đời sống hằng ngày. Để nhắc đến điều hoàn hảo nhưng mà núi rừng đem lại cho con người, Y Phương chỉ dùng 1 từ “hoa”. Hoa ở đây ko thuần tuý là đặc thù của đại nghìn hoa cỏ nhưng mà còn mang ý nghĩa chỉ vẻ đẹp, sự tinh túy, sự hòa quyện giữa nét đẹp hoang dại và tình yêu của con người dành cho tự nhiên. Hình ảnh hoa như 1 dấu hiệu thẩm mĩ góp phần diễn tả điều tác giả đang muốn nói chung: chính những gì xinh tươi của quê hương đã un đúc nên tâm hồn cao đẹp của con người hầu đấy. Cả “rừng” và “trục đường” đều được nhân hóa để nơi đấy ko chỉ là nơi đứa con khôn to nhưng mà còn là chỗ dựa ý thức cho những bước đi của con vào đời. Mỗi trục đường con ra suối, lên núi, băng rừng hay trở về nhà đều mang “những tấm lòng”. Điệp từ “cho” mang nặng tình nghĩa. Thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn cũng như lối sống của con người. Ấy là tấm lòng của quê hương dành cho mỗi con người cũng là tấm lòng của người đồng mình dành cho nhau: chung tình, hiền hậu, rộng mở. Quê hương đấy chính là cái nôi để đưa con vào cuộc sống êm ả.

Từ tình cảm của quê hương, xứ sở, người cha đã ko kìm được nỗi hạnh phúc, kiêu hãnh để nhắc cho con mình ngày trước hết nhớ mãi:

Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.

Kết quả của “ngày cưới” nhưng mà tác giả vẫn luôn nhớ chính là đứa con, là sinh linh bé nhỏ bố mẹ luôn bảo vệ và nâng niu. Qua đây Y Phương muốn nhắn nhủ với con rằng yêu hải quan là cỗi nguồn của tất cả, như việc sống và còn đó hiện tại của mỗi người. Con hiện giờ đã đủ trưởng thành, sắp lên đường lập chí, lập thân, nhưng mà cha vẫn ko quên nhắc nhở con sự thiêng liêng của hôn nhân bắt đầu là ngày cưới. Mọi thú vui, mọi nghĩa vụ của con người cũng được nuôi dưỡng từ đây.

Ba hình ảnh: con người – mảnh đất quê hương – ngày cưới của bố mẹ gợi thức dậy ở đứa trẻ tình mến thương, lòng gắn bó với cỗi nguồn sinh dưỡng. Rằng, con được sinh ra và được nâng niu trong 1 toàn cầu đầy sắc màu cổ tích. Ấy là toàn cầu của những con người tài ba, những tâm hồn lãng mạn, là toàn cầu của những trục đường xuyên những cánh rừng đầy hoa và thân cận hơn nữa, con được sinh ra từ tình yêu khẩn thiết giữa cha và mẹ (chứng cứ là nỗi nhớ “ngày trước hết hấp dẫn nhất trong đời”). 1 toàn cầu như thế sẽ đủ sức bao bọc con trong những êm ả, những mến thương; đủ sức nuôi to tâm hồn con và xứng đáng để con ko phụ lòng.

Đẹp làm sao các hình ảnh thơ vừa chi tiết, mộc mạc, cô đọng nhưng mà vừa phong phú, sinh động, giàu chất thơ. Với thể thơ tự do với nhịp độ, giọng thơ khẩn thiết, nhiều hình ảnh mộc mạc nhưng mà giàu sức gợi cảm liên kết 1 số giải pháp nghệ thuật như nhân hóa, ẩn dụ, đoạn thơ đã làm nổi trội sự gắn bó sâu nặng của con người đối với gia đình, quê hương, đồng bào mình. Ấy là tình cảm đáng trân trọng, đáng gìn giữ và nó biến thành nét đẹp văn hóa của con người Việt Nam. Những rực rỡ về nghệ thuật cộng hưởng hài hoà với những cung bậc tình cảm không giống nhau của cha đã hình thành dư ba sâu lắng cho bài thơ.

Mọi tình cảm tốt đẹp của con người đều được nuôi dưỡng từ những điều bình dị nhất. Trong đấy có tình cảm gia đình, tình yêu quê hương, non sông. Y Phương đã mượn lời người cha nhắc nhở con trước khi con lên đường cũng là muốn nhắc nhở chúng ta sống ân tình, chung tình, hướng về cỗi nguồn. Đoạn thơ đã bồi đắp cho ta thêm về tình yêu gia đình và tình yêu quê hương non sông. Từ đấy tự nhắn nhủ với bản thân mỗi người phải phấn đấu đoàn luyện hơn chuyên cần học tập để xây dựng giang san 1 giàu đẹp và tăng trưởng.

Phân tích khổ 1 bài thơ Nói với con

Ngoài trời, mưa phùn bay, chợt nghe văng vẳng đâu đây nhạc điệu bài thơ Nói với con của thi sĩ Y Phương. Những lời thơ giản dị nhưng mà có sức ám ảnh lạ lùng trong tâm não bạn đọc. Những điều người cha nói với con trong bài thơ phải chăng cũng chính là lời dặn dò mến thương nhưng mà biết bao lăm người cha muốn con mình thấu hiểu? Mỗi lần đọc bài thơ là 1 lần ta cúi đầu thành kính trở về với cỗi nguồn, với những gì thân yêu nhất. Mượn lời người cha tâm tư với con, thi sĩ nhắc nhở về cỗi nguồn của mỗi con người, qua đấy biểu lộ niềm kiêu hãnh về nhựa sống mạnh bạo, dẻo dai và nhân phẩm tốt đẹp của dân tộc mình, quê hương mình.

Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười
Người đồng mình yêu lắm con ơi
Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát
Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng
Cha mẹ mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.

Tình mến thương của bố mẹ, sự đùm bọc của quê hương đối với con người là vô bờ. Các con to lên từng ngày trong tình cảm thiêng liêng đấy. Ở 4 câu thơ đầu, bằng những hình ảnh giản dị, Y Phương đã phản ảnh sinh động ko khí gia đình êm ấm, vấn vít:

“Chân phải bước đến cha
Chân trái bước đến mẹ
1 bước chạm ngôn ngữ
Hai bước đến tiếng cười.”

Ta cứ tưởng như đang được ngắm 1 bức tranh của 1 em nhỏ đang lẫm chẫm tập đi, bi bô tập nói. Điệp ngữ “bước đến” và động từ “chạm” được dùng rất khéo, làm nổi trội cài hồn của bức tranh. Cách trình bày cách nghĩ của thi sĩ thật lạ mắt. Khi đứa con lẫm chẫm đi từng bước, từng ngôn ngữ cười của con đều được bố mẹ nâng niu, chu đáo, vui tươi đón chờ. Ấy là 1 gia đình hạnh phút: đôi vợ chồng trẻ với đứa con thơ đầu lòng, căn nhà luôn rộn ràng ngôn ngữ, tiếng cười. Tuy nhiên, đằng sau lời nói chi tiết đấy, tác giả muốn nói chung 1 điều to hơn: con sinh ra trong hạnh phúc và to lên bằng tình mến thương, trong sự nâng đón, vỗ về, mong đợi của bố mẹ. Những hình ảnh yên ấm với cha và mẹ, những âm thanh chân thật, vui mừng với ngôn ngữ tiếng cười là những bộc lộ của 1 ko khí gia đình êm ấm, vấn vít, hạnh phúc chứa chan. Hình ảnh ấm lòng này muôn đời vẫn là khát vọng hạnh phúc của con người. Ấy sẽ là hành trang quý báu đối với cuộc đời, tâm hồn con.

Đứa con trường thành trong cuộc sống lao động cần củ của bố mẹ, trong quang cảnh thiên nhiện xinh tươi, thơ mộng của quê hương. Nhìn con to lên từng ngày, bố mẹ càng yêu mến thêm mảnh đất của tiên tổ, ông bà đã để lại. Câu thơ bật thốt lên từ trái tim chan chứa tình cảm sâu nặng:

“Người đồng mình yêu lắm con ơi!”

Nhà thơ kiêu hãnh về những người cùng sống trên mảnh đất quê hương đã nuôi dưỡng cho con mình nên vóc nên hình. Cuộc sống lao động chuyên cần và tươi vui của đồng bào dân tộc được thi sĩ mô tả như những hình ảnh trong thần thoại:

“Đan lờ cài nan hoa
Vách nhà ken câu hát.”

Các động từ “cài”, “ken” vừa diễn đạt động tác lao động chi tiết, vừa nói lên sự hoà hợp, gắn bó giữa hiện thực và lãng mạn trong đời sống vật chất, ý thức của người vùng cao. Đan lờ đánh cá, dưới bàn tay người Tày, những nan nứa, nan trúc, nan tre đều biến thành “nan hoa”. Vách nhà ko chỉ ken bằng gỗ nhưng mà được ken bằng “câu hát”. Những động từ “đan, ken, cài” rất gợi cảm kế bên tạo điều kiện cho người đọc tưởng tượng được những công tác chi tiết của con người trên quê hương còn gợi ra thuộc tính gắn bó, hòa quyện, vấn vít của con người và của quê hương, xứ sở. Cuộc sống lao động đấy, sinh hoạt gia đình đầy thú vui đấy được đặt trong cả 1 quê hương giàu đẹp, tình nghĩa. Rừng núi quê hương đã chở che, nuôi dưỡng nhiều lứa tuổi trẻ về tâm hồn lẫn lối sống:

“Rừng cho hoa
Con đường cho những tấm lòng”.

Rừng đâu chỉ cho chúng ta nhiều gỗ, lâm thổ sản quý giá nhưng mà còn “cho hoa”. Con đường đâu chỉ để đi ngược về xuôi, lên non xuống biển nhưng mà còn “cho những tấm lòng” nhân từ, bao dong, đấy là trục đường nghĩa tình. Với Y Phương, trục đường đấy là hình bóng quen thuộc của quê hương: trục đường vào bản, trục đường vào thung, ra rừng, ra sông, ra suối, là trục đường đi học, trục đường làm ăn hay cũng chính là trục đường đi đến mọi chân mây, mọi miền non sông. Điệp từ “cho” mang nặng tình nghĩa. Thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn cũng như lối sống của con người. Sung sướng ôm con thơ vào lòng, nhìn con khôn to, suy ngẫm về nghĩa tình làng bản quê nhà, thi sĩ đã nghĩ về cuội nguồn hạnh phúc.

“Cha me mãi nhớ về ngày cưới
Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”

Người cha còn đề cập những kỷ niệm ngày cưới của mình với con để mong con luôn nhớ con to lên trong tình yêu trong trắng và hạnh phúc của bố mẹ. Ngày cưới bố mẹ – cái “ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời” – ngày cha và mẹ được tác thành bởi “duyên trời” – cũng ngày đấy sự sống của con đã mở màn phôi thai. Người cha muốn con mình biết về ý nghĩa của ngày đấy – kỉ niệm thiêng liêng ko bao giờ phai mờ đối với mẹ cha và giờ đây lại in dấu trong lòng con. Ấy là điểm xuất hành mọi tình mến thương trong con. Nói với con những điều đấy, người cha muốn bảo ban con tình cảm cỗi nguồn bằng chính tình yêu và lòng kiêu hãnh về quê hương, về gia đình… Chính quê hương đã tạo cho bố mẹ cuộc sống hạnh phúc, mạnh bạo, bền lâu.

Từ hiểu biết về cỗi nguồn quê hương, cha muốn nhắn nhủ con sống sao cho xứng đáng với những người đi trước, sống cho đẹp với nơi chôn rau, cắt rốn. Tạo hoá sinh ra và trao cho ta 1 thân xác, 1 vong linh. Đừng bao giờ hèn kém đánh mất mình. Người cha muốn con sống cao thượng vì đấy là nguồn sức mạnh để con trưởng thành. Quê hương là tấm gương to để con soi vào mỗi lúc lạc bước. Con sẽ thấy mình đẹp hơn trong tấm gương cỗi nguồn thiêng liêng đấy.

Đọc những vần thơ của Y Phương, ta như đang gặp chính làng quê mình, tâm hồn mình như đang được soi chiếu. Con sinh ra từ mẹ cha, con to lên bằng tình thương mến và con sẽ trưởng thành từ nhận thức về cỗi nguồn, về nhựa sống mãnh liệt của làng quê mình. Mỗi làng quê là 1 phần trong non sông và mỗi làng quê cũng là 1 phần trong trái tim con người – trái tim cha và con.

.


 

Thông tin thêm

Văn mẫu lớp 9: Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con của Y Phương Dàn ý & 9 bài văn mẫu lớp 9 hay nhất

[rule_3_plain]

Với 9 bài Cảm nhận khổ 1 bài thơ Nói với con của Y Phương, kèm theo dàn ý cụ thể sẽ giúp các em hiểu thâm thúy hơn về tình cảm gia đình êm ấm, ngợi ca truyền thống chuyên cần, nhựa sống mạnh bạo của quê hương.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Bài thơ Nói với con mượn lời người cha tâm tư với con, nhắc nhở về cỗi nguồn của mỗi con ngườ. Kế bên đấy, các em có thể tham khảo thêm bài phân tách, cảm nhận về tình cảm cha con trong bài thơ Nói với con. Chi tiết mời các em cùng theo dõi bài viết dưới đây của Phần Mềm Portable để càng ngày càng học tốt môn Văn 9.Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con của Y PhươngDàn ý cảm nhận khổ 1 bài Nói với con của Y PhươngĐoạn văn cảm nhận khổ 1 bài thơ Nói với conCảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 1Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 2Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 3Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 4Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 5Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 6Phân tích khổ 1 của bài thơ Nói với conPhân tích khổ 1 bài thơ Nói với conDàn ý cảm nhận khổ 1 bài Nói với con của Y Phương1. Mở bàiGiới thiệu những nét điển hình về thi sĩ Y Phương (nói chung đặc điểm về con người, cuộc đời, cá tính nghệ thuật, các sáng tác điển hình,…)Giới thiệu những nét điển hình về bài thơ “Nói với con” (tình cảnh sáng tác, cảm hứng chính yếu, nói chung trị giá nội dung và nghệ thuật,…)Giới thiệu nói chung về khổ thơ thứ nhất của bài thơ “Nói với con”. (adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})2. Thân bài* Nguồn cội sinh thành và nuôi dưỡng con đầu tiên đấy chính là gia đình.Những hình ảnh thơ “chân phải”, “chân trái”, “1 bước”, “2 bước” đã gợi lên hình ảnh những bước đi lẫm chẫm đầu đời của mỗi con người.Những hình ảnh “ngôn ngữ’, “tiếng cười” đã gợi lên hình ảnh đứa trẻ với những tiếng bi bô tập nói.Những hình ảnh “đến cha”, “đến mẹ” sự khích lệ của bố mẹ và bố mẹ chính là vòng tay đầm ấm, là điểm tựa cứng cáp cho mỗi người→ Gia đình, bố mẹ chính là cỗi nguồn trước hết sinh ra và nuôi dưỡng mỗi đứa con khôn to thành người.* Nguồn cội đấy còn là quê hương:- Quê hương đã được giới thiệu qua lối nói giàu hình ảnh của những người dân vùng cao – “người đồng mình”.- Hô ngữ “con ơi” làm cho những lời của người cha càng thêm thân yêu, trìu mến.- Hình ảnh giàu sức gợi:“Đan lờ cài nan hoa” vừa tả chân phương tiện lao động thô sơ được những con người nơi đây trang hoàng phát triển thành xinh tươi hơn vừa gợi đôi bàn tay khôn khéo, chuyên cần, tài ba, giàu thông minh của họ đã khiến những nan nứa, nan tre vốn dễ ợt, thô sơ biến thành những “nan hoa”.“Vách nhà ken câu hát” vừa tả chân lối sinh hoạt văn hóa số đông và gia đình của “người đồng mình” làm cho những vách nhà đấy như được ken dày thêm lên trong những câu hát, từ đấy nó gợi lên 1 toàn cầu tâm hồn tinh tế và chứa chan sáng sủa của những người dân miền cao.Các động từ “cài”, “ken” vừa mô tả được động tác khôn khéo vừa gợi sự gắn bó với nhau của những “người đồng mình”(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})- Hình ảnh nhân hóa “rừng cho hoa” và “trục đường cho những tấm lòng” cùng điệp ngữ “cho” đã cho thấy tấm lòng rộng mở, phóng khoáng, chuẩn bị tặng thưởng tất cả những gì xinh tươi nhất, hoàn hảo nhất của quê hương, tự nhiên.- Nguồn cội sinh thành, nuôi dưỡng mỗi người trưởng thành chính là những kỉ niệm êm ả xinh tươi, hạnh phúc và hoàn hảo nhất của bố mẹ.“Nhớ về ngày cưới” là nhớ về kỉ niệm cho sự bắt đầu của 1 gia đình, 1 tổ ấm. “Ngày trước hết hấp dẫn nhất” đấy có thể là ngày cưới của bố mẹ nhưng mà nó cũng có thể là ngày con chào đời, ngày tía má được hạnh phúc đón nhận con.3. Kết bàiKhái quát những nét rực rỡ nhất về trị giá nội dung và trị giá nghệ thuật của khổ đầu bài thơ “Nói với co” và nêu cảm nhận của bản thân.Đoạn văn cảm nhận khổ 1 bài thơ Nói với conĐứa con sinh ra suốt 1 thời trẻ thơ của nó. Bước đi lẫm chẫm trước hết của 1 con người thật long trọng và cảm động. Vì nó có thể yên tâm, tin tưởng trong khoảng tay của cha, của mẹ. Con to lên từng ngày trong tình thương mến của cha và mẹ. Bằng những hình ảnh thật chi tiết, Y Phương đã tạo được ko khí gia đình êm ấm, vấn vít. Đứa trẻ sinh ra trong gia đình hạnh phúc và to lên bằng sự đùm bọc, dìu dắt:“Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹ”Tấm lòng của mẹ, của cha là cái đích để con hướng đến. Sự to lên của đứa trẻ hết mực hồn nhiên. Hình ảnh chi tiết nhưng mà giàu chất thơ:”1 bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười”Hai thao tác tư duy ko cùng hệ thống, vừa ngộ nghĩnh vừa thông minh biết bao! Không biết đấy là thông minh của thi sĩ hay của dân tộc Tày ở Cao Bằng, 1 cách nói mộc mạc vốn dĩ đã có hồn thơ. Câu thơ có được cái ấm áp, cuống quýt, ngọt ngào, 1 thứ âm vang của những người làm mẹ, làm cha người nào nhưng mà ko bổi hổi, xao xuyến.Tuy vậy, dù tấm lòng của bố mẹ có độ bao dong sâu to tới đâu, đứa con rất cần nhưng mà chưa đủ. Ở đây có bầu sữa ý thức thứ 2 là quê hương. Như vậy, khổ thơ đầu của bài thơ là bức tranh gia đình êm ấm, hạnh phúc trong sự chu đáo đứa con, cùng lúc người cha nói với con lời trước hết, nhắc nhở con về tình cảm gia đình cật ruột, về cỗi nguồn của mỗi người.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 1Nói với con của Y Phương là bài thơ cảm động về tình cảm gia đình, tình cảm quê hương cỗi nguồn. Mượn lời nói với con, bằng 1 giọng thơ bình dị, tâm thành và mộc mạc, Y Phương gợi về cỗi nguồn sinh dưỡng mỗi con người, biểu lộ niềm kiêu hãnh về nhựa sống dẻo dai của quê hương mình.Bài thơ đi từ tình cảm gia đình nhưng mà mở mang ra là tình cảm quê hương, từ những kỷ niệm thân cận, khẩn thiết nhưng mà nâng lên thành lẽ sống. Xúc cảm, chủ đề của bài thơ được bộ lộ, dẫn dắt 1 cách thiên nhiên, có tầm nói chung nhưng mà vẫn thấm thía. Nói về cỗi nguồn sinh dưỡng của con, điều trước hết người cha muốn nói đến là tình cảm gia đình. Cái nôi nuôi dưỡng con trưởng thành:“Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười”Con to lên từng ngày trong tình mến thương, trong sư nâng đón và mong đợi của cha me. Ấy là hình ảnh 1 mái ấm gia đình rất hạnh phúc. Người con được nuôi dưỡng, chở che trong khoảng tay ấm áp của bố mẹ. Lời thơ rất đặc trưng. Nói bằng hình ảnh, cách tưởng tượng chi tiết để diễn đạt ý trừu tượng của người miền núi khiến câu thơ mộc mạc nhưng mà gợi cảm: bước chân chạm đến tiếng cười, ngôn ngữ.Cha nói với con lời trước hết đấy để nhắc nhở con về tình cảm gia đình cật ruột về cỗi nguồn của mỗi người. Nhịp thơ 2/3, cấu trúc đối xứng, nhiều từ được lấy lại, tạo ra âm điệu tươi vui, vấn vít: chân phải, chân trái; 1 bước, 2 bước, ngôn ngữ, tiếng cười… Y Phương tạo được ko khí gia đình đám ấm, vấn vít và hạnh phúc. Từng bước đi, từng ngôn ngữ cường của con đều được bố mẹ chu đáo và vui tươi đón chờ. Ấy là tình cảm cật ruột, là công sức trời biển nhưng mà con phải ghi tạc.Người cha còn nói cho con biết: Con còn to lên trong cuộc sống lao động, trong tình mến thương của “Người đồng mình” và trong tình nghĩa của quê hương bản làng. Con to lên trong cuộc sống lao động của người đồng mình. Cuộc sống lao động chuyên cần và tươi vui của người đồng mình được thi sĩ gọi lên qua các hình ảnh đẹp:(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})“Người đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòng”Đan lờ: Phương tiện đánh bắt cá của người miền núi. Nói: “Đan lờ cài hoa” là trân trọng công tác tạo ra vẻ đẹp của công nhân. Vách nhà ken câu hát bộc lộ của cuộc sống hòa thanh bình với thú vui và hạnh phúc. Ảnh hưởng từ “cài, ken” được sử dụng thật tài tình, nó vừa diễn đạt động tác chi tiết khôn khéo trong lao động, vừa nói lên cuộc sống lao động gắn bó, hòa quyện thú vui.Hơn tất cả, con to lên trong sự đùm bọc chở che của con người và rừng núi quê hương. Rừng cho con sự sống, nguồn sống. Hoa của rừng hay chính là vẻ đẹp của tự nhiên nhưng mà rừng tặng thưởng. Rừng núi đem đến những vẻ đẹp, thú vui và hạnh phúc cho mỗi con người Những trục đường khắp bản làng, rừng núi kết nối mến thương, nâng đỡ đôi chân con bước vào đời.Tới đây, ta hiểu, người cha muốn nói cho con biết quê hương mình là 1 vùng quê giàu truyền thống văn hoá nhưng mà cũng thật tình nghĩa.Quê hương là những gì quen thuộc thân cận, bình dị nhất, đấy cũng là cỗi nguồn sâu xa cho tình yêu Đất nước. Người cha còn đề cập những kỷ niệm ngày cưới của mình với con để mong con luôn nhớ con to lên trong tình yêu trong trắng và hạnh phúc của cha me. Con là kết quả của tình yêu và hạnh phúc gia đình. Ấy là điểm xuất hành mọi tình mến thương trong con:“Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”. Nói với con những điều đấy, người cha muốn bảo ban con tình cảm cỗi nguồn bằng chính tình yêu và lòng kiêu hãnh về quê hương, về gia đinh. Cha kiêu hãnh nói với con về nhựa sống dẻo dai, mãnh liệt, về truyền thống cao đẹp của quê hương và niềm mơ ước con hãy kế tục xứng đứng truyền thống đấy. Nói về nhựa sống dẻo dai, mãnh liệt của quê hương nói về nhựa sống của người đồng mình của cả số đông. Trong đấy là bố mẹ, là đồng bào, là những người cùng quê hương.Sự lặp lại nhiều lần cụm từ này nhằm khẳng định nhân phẩm của người đồng mình là nhân phẩm của quê hương bởi nhựa sống của quê hương do người đồng mình tạo ra. Lời thơ mộc mạc, giản dị gợi bao tình mến thương, sự thân cận yêu thương.Đoạn 1 bài thơ “Nói với con” trình bày thâm thúy tình cảm gia đình êm ấm, ngợi ca truyền thống chuyên cần, nhựa sống mạnh bạo của quê hương và dân tộc mình. Bài thơ giúp ta hiểu thêm về nhựa sống và vẻ đẹp tâm hồn của người miền núi, gợi nhắc tình cảm gắn bó với truyền thống, với quê hương và ý chí vươn lên trong cuộc sống. Giọng điệu trìu mến khẩn thiết, trình bày qua lời hàn huyên của cha với con, của lứa tuổi đi trước với lứa tuổi ngày mai.Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 2(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Trong sự nghiệp sáng tác của Y Phương, bài thơ “Nói với con” là 1 tác phẩm tuy được tạo nên bằng tiếng nói mộc mạc, đơn sơ của con người dân miền núi nhưng mà thắm đượm bao ý nghĩa thật sâu xa về tình quê hương, dân tộc. Đoạn 1 bài thơ Nói với con trình bày thâm thúy tấm lòng khẩn thiết đấy:Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cườiNgười đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòngCha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.Bài “Nói với con”, 1 tác phẩm văn chương đã được Y Phương sáng tác sau lúc được chuyển về công việc tại Sở văn Hóa – Thông tin tỉnh Cao Bằng. Mang âm hưởng của lời 1 người cha căn dặn đứa con trước khi nó để rời xa quê hương để lập thân, lập chí, cả bài thơ khái quát, đoạn thơ trên nói riêng đã khêu gợi để đứa con khắc ghi về cỗi nguồn sinh dưỡng của bản thân mình với những ngôn từ mộc mạc, bình dị, giọng điều thật khẩn thiết, đầy tình mến thương.Đoạn thơ được mở màn bằng 4 dòng thơ 5 chữ thật ngắn gọn:”Chân phải bước đến cha………Hai bước đến tiếng cười”.Thông qua những tiếng nói mộc mạc, bình dị, cách nói thiên nhiên của người dân núi, 4 dòng thơ đã góp phần khêu gợi quang cảnh cảnh trong 1 ngôi nhà sàn đơn sơ, êm ấm, 1 đứa thơ dại đang lẫm chẫm với những bước đi chưa vững chãi, bi bô những ngôn ngữ ngây thơ đầu đời giữa vòng tay mến thương, nâng đón của người mẹ, người cha.Cứ thế, lúc bàn chân phải của đứa con chẳng may hụt hẫng, ngã nghiêng thì đã có người cha chuẩn bị nâng đỡ, còn lúc trẻ vấp váp về bên trái thì vòng tay mến thương của mẹ lại dang ra, ủ ấp, xuýt xoa. Mỗi bước đi vững chãi của con, từng ngôn ngữ được con phát ra rành rẽ là những tiếng cười mừng vui của mẹ, của cha vang lên. Và, bằng từng ngôn từ bình dị đấy, khổ thơ như muốn khẳng định rằng: người con được to lên, được trưởng thành là nhờ vòng tay mến thương của bố mẹ trong ko khí của 1 gia đình hạnh phúc.Không chỉ nhờ tình yêu của 1 gia đình hạnh phúc, nhưng mà còn theo lời tâm tư của người cha, đối tượng trữ tình trong bài thơ, đứa con còn nhờ cuộc sống lao động, nhờ quang cảnh tự nhiên thơ mộng, tình nghĩa nâng mới trưởng thành:”Người đồng mình yêu lắm con ơi………..Ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”.Trong các dòng thơ trên, cụm từ “người đồng mình” cũng là cách nói mộc mạc, bình dị của người dân miền núi. Tuy giản dị, nhưng mà lại thắm đượm vào các ngôn từ đấy bao tình thân yêu, xứ sở của những con người miền núi, những người cùng sống trên 1 vùng đất, có cùng 1 cỗi nguồn dân tộc. Cuộc sống lao động đấy đã được thi sĩ gợi lên qua những hình ảnh đẹp, tả chân nhưng mà rất giàu ý nghĩa:”Đan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hát”.”Lờ” là 1 phương tiện dùng đánh bắt cá được đan bằng những nan tre, mây, được vót tròn. Cái phương tiện bình dị đấy vừa là dụng cụ lao động dùng cho đời sống, vừa là 1 sáng tại đầy chất văn hóa. bởi vì, mỗi vành nan được vót, chuốt thật kĩ càng bằng đôi bàn tay chuyên cần, khôn khéo của công nhân.Cái vành nan đấy sẽ được đan cài thật khít, thật kín để đánh bắt được cá, cùng lúc, nó cũng cần phải được đan cho đẹp, cho khéo, tạo thành những nan hoa vấn vít vào nhau. Hình ảnh đấy cho thấy cuộc sống lao động, nhất là lao động ở miền núi ko mấy dễ dãi, bao mồ hôi mệt nhọc của con người đã đổ xuống.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Thế nhưng mà, qua lời thơ ngọt ngào tình quê hương của Y Phương, nghe đâu cuộc sống mặn mồ hôi đấy cũng có cái thi vị, nên thơ, đầy tình người san sẻ. Nó đã thiên nhiên từ bao đời, nâng đỡ cho những đứa con trường thành trong lao động.Giả dụ cái “lờ”, đồ vật đánh bắt cá mộc mạc, bình dị đã góp phần cho đứa con trưởng thành thì “vách nhà”, “câu hát” cũng là hình ảnh, âm điệu thân yêu, gắn bó, góp phần che chở con người, giúp giai đoạn sinh dưỡng, trưởng thành của con người thêm vững vàng, dẻo dai.Như ta đã biết, “vách nhà” người miền núi ở Cao Bằng thường được làm bằng những tấm ván gỗ đứng sát vào nhau hoặc đan bằng nan tre nứa. Chúng được ken, cài sát kính vào nhau. Ấy là những đồ vật đơn sơ, mộc mạc, rất thân cận với thiên nhiên . Vậy nhưng mà, lúc được đưa vào thơ ca lại phát triển thành thi vị cực kỳ, nhất là, đan xen vào vách nhà đấy là cung đàn, điệu hát tươi vui, giàu sắc thái nghệ thuật:”Vách nhà ken câu hát”Câu thơ với những ngôn từ bình dị đấy đã góp phần gợi lại ko khí tươi vui, sinh động của hiện thực vốn thường xảy ra đối với người dân miền núi. Ấy là hình ảnh người dân miền núi sau những giờ lao động mệt nhọc, họ thường cùng nhau quây quần ca hát, thôi kèn, thổi sáo, gảy đàn. Tiếng hát, điệu đàn của họ khẩn thiết, vấn vít như cài vào vách nhà, vương vấn, vấn tít hồn người. Xiết bao mến thương, bao hạnh phúc nhưng mà quê hương tặng thưởng cho họ. Và, đứa con cũng được trưởng thành trong tình mến thương đấy.Song song đấy, rừng núi quê hương thơ mộng, tình nghĩa cũng góp phần un đúc cho người con ý thức, tình mến thương để trưởng thành:”Rừng cho hoaCon đường cho những tấm lòng”.Giả dụ tưởng tượng về 1 vùng núi chi tiết, chắc hẳn mỗi người có thể gắn nó với những hình ảnh khác cách nói của Y Phương: là thác lũ, là ngút ngàn cây hay rộn ràng tiếng chim thú hoặc cả những âm thanh “gió gào nghìn, giọng nguồn hét núi”, những bí ẩn của rừng thiêng…..Nhưng Y Phương chỉ chọn 1 hình ảnh thôi, hình ảnh “hoa” để nói về phong cảnh của rừng. Nhưng hình ảnh đấy có sức gợi rất to, gợi về những gì xinh tươi và tinh túy nhất. Hoa trong “Nói với con” có thể là hoa thực – như 1 đặc điểm của rừng – và lúc đặt trong mạch của bài thơ, hình ảnh này là 1 dấu hiệu thẩm mĩ góp phần diễn tả điều tác giả đang muốn nói chung: chính những gì xinh tươi của quê hương đã un đúc nên tâm hồn cao đẹp của con người hầu đấy.Quê hương còn hiện diện trong những gì thân cận, thân yêu. Ấy cũng chính là 1 nguồn mạch mến thương vẫn khẩn thiết chảy trong tâm hồn mỗi người, bởi “trục đường cho những tấm lòng”. Điệp từ “cho” mang nặng tình nghĩa. Thiên nhiên mang đến cho con người những thứ cần để to, dành tặng cho con người những gì xinh tươi nhất.Thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng con người cả về tâm hồn và lối sống.Bằng cách nhân hoá “rừng” và “trục đường” qua điệp từ “cho”, người đọc có thể trông thấy lối sống nghĩa tình của “người đồng mình”. Quê hương đấy chính là cái nôi để đưa con vào cuộc sống êm ả. Sung sướng ôm con thơ vào lòng, người cha nói với con về kỉ niệm có thuộc tính bắt đầu cho hạnh phúc gia đình:”Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”.Mạch thơ có sự đan xen, mở mang: từ tình cảm gia đình nhưng mà nói đến quê hương. Đoạn thơ vừa là 1 lời tâm tư ấm áp, vừa là 1 lời căn dặn đầy tin tưởng của người cha trao gửi đến con.Bằng những thơ đẹp, giản dị bằng cách nói chi tiết, lạ mắt nhưng mà thân cận của người miền núi, người cha muốn nói với con rằng: vòng tay mến thương của bố mẹ, gia đình, tình nghĩa sâu nặng của quê hương làng bản – đấy là cái nôi đã nuôi con khôn to, là cỗi nguồn sinh dưỡng của con. Con hãy khắc ghi điều đấy.Chi tiết “đục đá kê cao quê hương” quả là 1 hình ảnh đầy ấn tượng, chứa niềm kiêu hãnh cao độ của thi sĩ đối với dân tộc thân thương. Thông qua đấy, thi sĩ với vai trò người cha mong muốn đứa con phải biết kiêu hãnh về truyền thống quê hương, phải luôn tự tin, vững bước trên đường đời. Lòng mong muốn đấy còn được trình bày trong giọng thơ khẩn thiết, trìu mến bởi ngữ điệu cảm thán: “thương lắm con ơi”; “đâu con”, ở những lời tâm tư căn dặn: “nghe con” nhưng mà lại cứng ngắc niềm tin nói điêu của người dân miền núi, vừa giàu hình ảnh vừa thiên nhiên, xúc chạnh lòng người.Từ đấy, ta cảm nhận điều to lao nhất nhưng mà cha muốn truyền lại cho đứa con là lòng kiêu hãnh với nhựa sống mạnh bạo, dẻo dai với truyền thống quê hương cao đẹp và niềm tin con bước vào đời.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Bằng những từ ngữ, hình ảnh giàu xúc cảm gợi cảm, lối nói thú vui mộc mạc, ví von sinh động, giọng điệu khẩn thiết trìu mến, nhịp độ khi nhanh khi đầy khát vọng làm người; bài thơ “Nói với con” của Y Phương khái quát, đoạn thơ trên nói riêng đã giúp ta hiểu thâm thúy các đặc điểm, tính cách thật cao đẹp của người dân trên miền núi, cũng là dân tộc.Từ đấy, bài thơ và đoạn thơ như gợi nhắc mỗi chúng ta phải luôn có tình cảm gắn bó với quê hương, với truyền thống bời đấy là cỗi nguồn dân tộc. Cũng như ta phải có ý chí vươn lên trong cuộc sống tươi đẹp của quê hương, dù quê hương còn lắm gian lao, gay cấn.Thật ra, núi rừng vẫn có thể có những ngày hoang vu bởi đường đi còn nhiều chông gai, vắt rừng, hổ báo…Nhưng, tự nhiên quê hương vẫn đẹp và phóng khoáng với vô vàn hương sắc của hoa rừng un đúc cho đứa con vẻ đẹp trong trắng, giản dị, mộc mạc, hậu trong tâm hồn, Cũng như, trục đường rừng bất tận sẽ góp phần un đúc cho con lối sống tình nghĩa vì trên trục đường nhưng mà suốt đời con đi qua, con đã và sẽ được gặp, được nhận bao tâm lòng phúc hậu, chung tình của “người đồng mình”, của dân tộc mình.Như vậy, thong qua những lời thơ thật thiên nhiên tuy rất chi tiết nhưng mà lại có ý nghĩa biểu tượng và nói chung thật thâm thúy, cả bài thơ khái quát, đoạn thơ trên nói riêng đã trình bày that thâm thúy tấm lòng mến thương con rộng lớn, bao la của người cha. Tình mến thương đấy ko bộc lộ trong những lời âu yếm, ngợi khen nhưng mà bằng lời căn dặn, trìu mến, ấm áp, tràn trề niềm tin đối với đứa con trong giờ khắc đưa tiễn con lên đường lập chí, lập thân.Bằng cách khêu gợi cỗi nguồn sinh dưỡng góp phần un đúc cho sự trưởng thành của đứa con, người cha có khát vọng con mình sẽ luôn khắc ghi để giữ gìn và phát huy sao cho truyền thống cao đẹp của dân tộc mãi mãi vững bền, trường tồn. với ý nghĩa cao đẹp đấy, lời dạy của người cha như con ngầm gửi tới chúng ta mãi mãi có trị giá đối với tất cả dân tộc đang sống trên non sông Việt nam thân thương này. Thành ra, chúng ta hãy ghi nhớ và phát huy để sống nghĩa tình, chung tình, xứng đáng với công sức của tiên tổ, dân tộc.Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 3Trong thành tích của văn chương tiên tiến Việt Nam từ sau cách mệnh tháng 8 có những đóng góp ko bé của thơ ca các dân tộc anh em trong đấy có Y Phương -nhà thơ dân tộc Tày. Thơ Y Phương có những đặc điểm rất dễ trông thấy . Ấy là cách nói, nghĩ bằng hình ảnh mộc mạc, nói chung và giàu chất thơ về gia đình, quê hương non sông.Từ những đề tài rất không xa lạ về tình phụ tử, tác giả Y Phương đã cho có mặt trên thị trường bài thơ “Nói với con”. Suốt chiều dọc của bài thơ, tác giả nhắn nhủ với đứa con về tình yêu quê hương, non sông và phát huy truyền thống quý báu của dân tộc .Mở màn bài thơ là mười 1 câu thơ đầy tình mến thương, ấm áp của gia đình.”Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cườiNgười đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòngCha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.”Đứa con sinh ra và suốt 1 thời thơ dại của nó được sống trong khoảng tay đùm bọc của bố và mẹ . Bước đi lẫm chẫm trước hết của 1 con người thật long trọng, bởi lần đầu đứa trẻ đi bằng chính đôi chân của mình, còn cảm động vì nó có thể yên tâm, tin tưởng trong khoảng tay của bố và mẹ . Đứa trẻ đấy sinh ra trong hạnh phúc và to lên bằng sự đùm bọc dắt dìu.”Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹ”Câu thơ tưởng như chỉ là kể, tả nhưng mà xiết bao trìu mến, thân yêu. Tấm lòng của mẹ, của cha là để con hướng đến. Sự to lên của đứa trẻ hết mực hồn nhiên. Tiếng nói, tiếng cười là cái phía đông rạng rỡ. Hình ảnh chi tiết nhưng mà giàu chất thơ là ở cách đo đếm chiều dài”1 bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười”Hai thao tác tư duy ko cùng 1 hệ thống thật dễ thương. Câu thơ có cái ríu rít, ngọt ngào, 1 thứ âm vang nhưng mà những người làm bố, làm mẹ người nào ko bổi hổi, xao xuyến. Tuy vậy, dù tấm lòng bố mẹ có bao dong bao la tới đâu, đứa con rất cần nhưng mà vẫn chưa là đủ. Phcửa ải có cả quê hương nuôi to con từng ngày”Người đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòngCha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”Những hoạt động thật bình dị, thường ngày của dân tộc Tày “đan lờ, ken” nhưng mà sao lại thiêng liêng cực kỳ. “Người đồng mình yêu lắm con ơi”. Từ “người đồng mình” nghe sao thật thân cận, thương mến. Những người dân làng mình yêu lắm con ơi. Ta dù có nghèo đói nhưng mà chỉ cần tình cảm vẫn có thể gắn kết mến thương. Tuy thế người dân làng mình vẫn sống hòa quyện cộng với tự nhiên, núi rừng ngút ngàn Tây Bắc. Thành ra nên “rừng cho hoa, trục đường cho những tấm lòng”. Rừng nuôi sống con người ta, từng trục đường cho ta tấm lòng bao dong, rộng mở .Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 4Bài thơ “Nói với con”của Y Phương bằng những cách nói, cách nghĩ, những hình ảnh mộc mạc, chi tiết của người dân tộc Tày, tác giả cho người đọc hiểu được sự nuôi dưỡng, chở che của bố mẹ đối với con và mong con sống xứng đáng với quê hương.Đứa con sinh ra suốt 1 thời trẻ thơ của nó.Bước đi lẫm chẫm trước hết của 1 con người thật long trọng và cảm động. Vì nó có thể yên tâm, tin tưởng trong khoảng tay của cha, của mẹ.Con to lên từng ngày trong tình thương mến của cha và mẹ. Bằng những hình ảnh thật chi tiết, Y Phương đã tạo được ko khí gia đình êm ấm, vấn vít. Đứa trẻ sinh ra trong gia đình hạnh phúc và to lên bằng sự đùm bọc, dìu dắt:”Chân trái bước đến chaChân phải bước đến mẹ”.Tấm lòng của mẹ, của cha là cái đích để con hướng đến. Sự to lên của đứa trẻ hết mực hồn nhiên. Hình ảnh chi tiết nhưng mà giàu chất thơ:(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})”1 bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười”.Hai thao tác tư duy ko cùng hệ thống vừa thông minh biết bao! Không biết đấy là thông minh của thi sĩ hay của dân tộc Tày ở Cao Bằng, 1 cách nói mộc mạc vốn dĩ đã có hồn thơ.Câu thơ có được cái ấm áp, cuống quýt, ngọt ngào, 1 thứ âm vang của những người làm mẹ, làm cha người nào nhưng mà ko bổi hổi, xao xuyến.Tuy vậy, dù tấm lòng của bố mẹ có độ bao dong sâu to tới đâu, đứa con rất cần nhưng mà chưa đủ. Ở đây có bầu sữa ý thức thứ 2 là quê hương. Như vậy, khổ thơ đầu của bài thơ là bức tranh gia đình êm ấm, hạnh phúc trong sự chu đáo đứa con, cùng lúc người cha nói với con lời trước hết, nhắc nhở con về tình cảm gia đình cật ruột, về cỗi nguồn của mỗi người.Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 5Thơ của Y Phương rất dễ trông thấy, ông thường viết về tình cảm gia đình, quê hương, non sông. Thơ của ông trình bày tình cảm tâm thành mạnh bạo trong trắng, cách tư duy giàu hình ảnh của người miền núi. Từ những đề tài không xa lạ đấy, Y Phương đã cho có mặt trên thị trường 1 bài thơ về tình phụ tử đấy là “Nói Với Con”. 1 cách diễn tả mộc mạc chất phác của người miền núi những lời tâm tư khẩn thiết, những lời căn dặn quan tâm, san sẻ của người cha đối với con lòng kiêu hãnh về con người và quê hương dấu yêu của mình.Mở màn bài thơ là lời nhắn nhủ của người cha đối với con về gia đình, quê hương, non sông, tình nghĩa:Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cườiNgười đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòngCha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.Con được sinh ra và to lên trong tình mến thương của bố mẹ, trong lao động và trong tự nhiên thơ mộng tình nghĩa của quê hương. Gia đình quê hương là cái nôi êm của đời con.Đoạn thơ mở ra hình ảnh gia đình đầm ấm, hạnh phúcChân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cườiNgười đồng mình yêu lắm con ơiBằng những hình ảnh chi tiết giản dị, Y Phương đã gợi tả hình ảnh gia đình yên ấm hạnh phúc. Ấy là hình ảnh con đang lẫm chẫm bước đi. Tiếng nói tiếng cười của con đều do 3 mẹ tặng thưởng. Con to lên từng ngày trong khoảng tay mến thương của gia đình, trong sự nâng niu và mong đợi của bố mẹ. Những hoạt động bình dị của dân tộc Tày “Đan lờ”, “Ken”.Ba chữ “Người đồng mình” Y Phương gọi tên người cùng làng thật thân tình đầy giản dị, biểu lộ tình cảm quê hương gắn bó. “Người đồng mình” tuy cuộc sống khó nhọc nhưng mà họ có ý chí mạnh bạo, phóng khoáng, tình nghĩa gắn bó với quê hương, dẫu quê hương có nhiều gian khổ. “Người đồng mình” là người quê mình, là những biểu trưng cho vẻ đẹp của quê hương.Bài thơ trình bày tình cảm yêu quê hương đằm thắm của bố mẹ dành cho con cái, tình yêu và niềm kiêu hãnh quê hương non sông. Bài thơ còn trình bày lòng mến thương con cái, mơ ước lứa tuổi ngày mai nối liền xứng đáng truyền thống của tiên tổ, dân tộc, quê hương.Bài thơ “Nói với con” của Y Phương bằng những cách nói cách nghĩ, những hình ảnh mộc mạc, chi tiết của người dân tộc Tày, tác giả cho người đọc hiểu được sự nuôi dưỡng, chở che của bố mẹ đối với con và mong con sống xứng đáng với quê hương.Cảm nhận khổ thơ đầu bài Nói với con – Mẫu 6Là 1 thi sĩ dân tộc Tày, những sáng tác của Y Phương luôn thu hút và để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng độc giả bởi tiếng nói, hình ảnh thơ mang đậm dấu ấn, lối tư duy của con người vùng cao. Nhắc tới thi sĩ Y Phương, chẳng thể nào ko nhắc đến bài thơ “Nói với con” – 1 trong số những sáng tác điển hình viết về tình cảm gia đình. Đặc trưng, khổ thơ thứ nhất của bài thơ đã trình bày rõ nét và sống động cỗi nguồn đã sinh thành và nuôi dưỡng những người con.Trong những lời tâm tư của người cha đối với con ở khổ thơ thứ nhất, cỗi nguồn sinh thành và nuôi dưỡng con đầu tiên đấy chính là gia đình.Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười.Mỗi đứa con đều sinh ra, to lên và trưởng thành trong sự hy vọng, trông chờ và trong khoảng tay mến thương trìu mến của bố mẹ. Và vì vậy, những hình ảnh thơ “chân phải”, “chân trái”, “1 bước”, “2 bước” đã gợi lên hình ảnh những bước đi lẫm chẫm đầu đời của mỗi con người, đấy là những bước đi trước hết trong cuộc đời mỗi con người và luôn thu được sự khích lệ, nâng đỡ của bố mẹ. Không chỉ là những bước đi trước hết, nhưng mà qua những hình ảnh “ngôn ngữ’, “tiếng cười” đã gợi lên hình ảnh đứa trẻ với những tiếng bi bô tập nói. Đặc trưng,, những lần trước hết con tập đi tập nói luôn thu được sự khích lệ của bố mẹ và bố mẹ chính là vòng tay đầm ấm, là điểm tựa cứng cáp cho mỗi người, những hình ảnh “đến cha”, “đến mẹ” đã giúp chúng ta nhận thấy rõ điều đấy. Như vậy, gia đình, bố mẹ chính là cỗi nguồn trước hết sinh ra và nuôi dưỡng mỗi đứa con khôn to thành người. Nhưng với tác giả, cỗi nguồn đấy ko chỉ là gia đình nhưng mà còn là quê hương.Người đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòng.Hình ảnh quê hương đã được giới thiệu qua lối nói giàu hình ảnh của những người dân vùng cao – “người đồng mình”. Cách diễn tả đấy liên kết với hô ngữ “con ơi” làm cho những lời của người cha càng thêm thân yêu, trìu mến. Thêm vào đấy, tác giả đã sử dụng hàng loạt các hình ảnh giàu sức gợi để làm bật nổi vai trò của quê hương. “Đan lờ cài nan hoa” vừa tả chân phương tiện lao động thô sơ được những con người nơi đây trang hoàng phát triển thành xinh tươi hơn vừa gợi đôi bàn tay khôn khéo, chuyên cần, tài ba, giàu thông minh của họ đã khiến những nan nứa, nan tre vốn dễ ợt, thô sơ biến thành những “nan hoa”. Còn hình ảnh “vách nhà ken câu hát” vừa tả chân lối sinh hoạt văn hóa số đông và gia đình của “người đồng mình” làm cho những vách nhà như được ken dày trong những câu hát, từ đấy nó gợi lên 1 toàn cầu tâm hồn tinh tế và chứa chan sáng sủa của những người dân miền cao. Cộng với đấy, các động từ “cài”, “ken” vừa mô tả được động tác khôn khéo vừa gợi sự gắn bó với nhau của những “người đồng mình” trong cuộc sống lao động. Thêm vào đấy, với hình ảnh nhân hóa “rừng cho hoa” và “trục đường cho những tấm lòng” cùng điệp ngữ “cho” đã cho thấy tấm lòng rộng mở, phóng khoáng, chuẩn bị tặng thưởng tất cả những gì xinh tươi nhất, hoàn hảo nhất của quê hương, tự nhiên dành cho những người con trên mảnh đất thân yêu đấy.Cuối cùng, cỗi nguồn sinh thành, nuôi dưỡng mỗi người trưởng thành chính là những kỉ niệm êm ả xinh tươi, hạnh phúc và hoàn hảo nhất của bố mẹ.Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.“Nhớ về ngày cưới” chính là nhớ về kỉ niệm cho sự bắt đầu của 1 gia đình, 1 tổ ấm. Có thể thấy, ngày cưới chính là minh chứng hoàn hảo nhất cho tình yêu của bố mẹ và con cũng chính là kết tinh của tình yêu ngọt ngào đấy. “Ngày trước hết hấp dẫn nhất” đấy có thể là ngày cưới của bố mẹ nhưng mà nó cũng có thể là ngày con chào đời, ngày tía má được hạnh phúc đón nhận con.Tóm lại, đoạn thơ chính là lời nhắn nhủ, căn dặn đầy mến thương, trìu mến của cha đối với con về cỗi nguồn sinh thành, nuôi dưỡng con. Gia đình, quê hương và những kỉ niệm êm ả, hạnh phúc của bố mẹ chính là nền móng để con càng ngày càng khôn to và trưởng thành.Phân tích khổ 1 của bài thơ Nói với conMỗi con người sinh ra đều có gia đình, quê hương, cỗi nguồn. Nơi đấy đã nuôi dưỡng ta to, dạy ta bài học đường đời trước hết, cho ta từng đấy thời kì mến thương, chia sẻ. Hai tiếng quê hương luôn là đề tài truyền cảm hứng bất tận cho các thi nhân. Y Phương – 1 thi sĩ của núi rừng Tây Bắc, thi sĩ của hoa ban, hoa gạo và những dòng suối rì rào – đã truyền tình yêu gia đình, yêu quê hương, niềm kiêu hãnh dân tộc vào Nói với con phê duyệt lời của 1 người cha nhắc nhở con trước khi con lên đường. Cả bài thơ là từng lời tâm thành, mộc mạc trong đấy khổ đầu với những ý thơ đẹp, Y Phương đã gửi vào lòng người yêu cảm gắn bó với gia đình, quê hương, đấy là tình cảm thiêng liêng đáng gìn giữ:(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cườiNgười đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòngCha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.Gia đình! Tiếng gọi thân yêu mở màn cho mọi tình cảm tốt đẹp của con người. Gia đình là cái nôi ấm là điểm tựa cứng cáp của mỗi người làm bến đỗ bình an sau những gieo neo khó nhọc của cuộc đời. Nơi đấy là nơi mẹ về sau buổi chợ trưa với vành nón lá “quê hương là cầu tre bé/ mẹ về nón lá nghiêng che” (Quê hương – Đỗ Trung Quân). Là nơi có cha tỉ mẩn gọt từng nan tre là cho con cánh diều be nhỏ. Gia đình là nơi con bước những bước trước hết lẫm chẫm, là nơi lưu giữ ngôn ngữ,tiếng cười con nít. Xuyên suốt toàn thể mạch xúc cảm của khổ thơ đong đầy sự êm ấm và yên vui của tình cảm gia đình tình yêu quê hương non sông.Trong 4 dòng thơ đầu bài thơ là hình ảnh của người con to lên trong tình cảm gia đình êm ái mến thương. Ở đấy còn toát lên tình mến thương dạt dào sâu nặng và người cha dành cho đứa con thân thương của mình:Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười.Hiện lên qua từng con chữ vần thơ là 1 mái nhà êm ấm yên vui có cả cha có mẹ và có cả con. Ở đấy, bố mẹ đã dìu dắt và nâng đỡ con từng bước đi ngôn ngữ nụ cười trước hết trong cuộc đời. Bằng những từ ngữ giàu hình ảnh cộng với phép liệt kê “chân phải, chân trái, ngôn ngữ, tiếng cười”, Y Phương đã vẽ ra trước mắt người đọc ko khí êm ấm, hạnh phúc của 1 gia đình. Ở đấy, có 1 đứa trẻ đang vừa lên 1 đang cố bước những bước chân non nớt về phía bố mẹ mình. Không có gì dễ thương hơn là đôi bàn chân hồng hồng đi trên sàn nhà và đôi tay nhỏ xíu vẫy vẫy bố mẹ. Trong sự dễ thương đấy là cả niềm mong chờ, vui sướng của mẹ cha lúc lần đầu được nghe con bập bẹ “mẹ ơi, cha ơi”, lần đầu trông thấy con vững chãi bước đi trên chính đôi chân của mình. Câu thơ mộc mạc cứ như 1 lời kể nhưng mà bên trong lại là những tình cảm thân yêu, trìu mến của bố mẹ dành cho đứa con bé nhỏ. Nụ cười của con, ngôn ngữ của con làm sống lại những kỉ niệm tưởng chừng đã mất lúc bố mẹ còn là 1 đứa trẻ:Bàn chân từng đạp bằng đanh thépTrở về làng bập bẹ tiếng trước hết. (Tên làng – Y Phương).Những bước đi của con là bước đi của thời kì, bước đi nối liền nhau của các lứa tuổi. Ngày xưa, ông bà đã từng nắm lấy đôi bàn tay bố mẹ dìu đi thì hiện giờ đôi tay bố mẹ đủ trưởng thành để dìu dắt con, làm chỗ dựa cho con để con yên tâm khôn to. Điểm tựa cứng cáp là gia đình đã nuôi dưỡng tâm hồn con to lên từng ngày.Con con chỉ to lên trong khoảng tay của bố mẹ trong tình mến thương của gia đình nhưng mà là còn trong sự đùm bọc của quê hương trong vẻ đẹp của người đồng mình:Người đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòng.Từ tình cảm gia đình sâu nặng, người cha hướng con tới tình cảm dành cho quê hương, cho dân tộc mình. Tác giả đã khôn khéo dùng cụm từ “người đồng mình” để đề cập những con người giản dị, mộc mạc nơi rừng núi. Người đồng mình cũng là người quê mình nhưng mà trong “đồng” ta thấy được cả sự kết đoàn, gắn bó: cùng chung quê hương – đồng hương, cùng chung tấm lòng: đồng lòng, cùng chung chí hướng – đồng đội vì tất cả chúng ta là đồng bào!Cha đang kể cho con nghe về người đồng mình trong cuộc sống sinh hoạt. Con to lên ko chỉ nhờ vào tình yêu của bố mẹ, tình cảm gia đình nhưng mà còn nhờ vào công huân lao động của người đồng mình. Họ là những con người có đôi bàn tay tài ba khôn khéo:Đan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hát.Hai động từ “cài” và “ken” đã cho thấy rõ sự tài ba trong cách dùng từ của thi sĩ Y Phương. Tác giả đang hướng độc giả tới với sự kết nối giữa trị giá lao động và trị giá nghệ thuật. Và có thể thấy bức vách ở đây ko chỉ là bức vách chi tiết bằng đất bằng đá nữa nhưng mà nó đã biến thành 1 chủ thể văn hóa. Y Phương đã mô tả đôi bàn tay với những cụ thể bé nữa là phi lý nhưng mà lại tái tạo lên được nét đặc thù của người dân tộc Tày, đấy chính là sự tài ba tâm hồn đầy lãng mạn. Cụm từ “vách nhà ken câu hát” đã làm bừng dậy 1 ko gian văn hóa của người dân tộc Tày ở tỉnh Cao Bằng. Vách nhà được làm bằng nhiều tấm gỗ hoặc tre xếp xít nhau,ken chặt vào nhau tạo thành bức tường cứng cáp, phần nào nói lên được cuộc sống lao động khó nhọc, thiếu thốn của người dân nơi đây. Tuy vậy ta ko thấy tiếng thở than cho sự khó nhọc đấy nhưng mà ngược lại Y Phương đã nói lên được ý thức sáng sủa, hăng say lao động của con người. Trong gian khổ, họ vẫn hát ca bên đống lửa, điệu khèn, tiếng sáo, điệu múa uyển chuyển của cô thôn nữ làm cuộc sống của người dân giàu hơn mọi thứ, 1 đời sống ý thức phong phú. Các động từ “đan, cài, ken” đều có chung 1 nét nghĩa đấy là gắn kết các vật lại với nhau 1 cách bền chặt nhất. Phcửa ải chăng tác giả đã khôn khéo dụng từ để nói được ý thức kết đoàn, gắn bó,chia sẻ của người đồng mình trong mọi tình cảnh, đấy cũng là đức tính là bản sắc văn hóa vùng miền.Kế bên đấy, sự hùng vĩ của núi rừng và sự thơ mộng của tự nhiên miền núi cũng góp phần bồi đắp cho đời sống tình cảm của người con ngày 1 to hơn:Rừng cho hoaCon đường cho những tấm lòng.Nhắc tới núi rừng, chúng ta lại nghĩ tới những con suối dữ dội,những trận mưa lũ mịt mờ “mưa nguồn suối lũ những mây cùng mù” hay những rừng cây cao ngất chạy tít tắp tới chân mây. Đối với người đồng bào mình, núi rừng là cỗi nguồn của sự sống, là người mẹ che chở, núi rừng cho con người mọi thứ cần phải có cho đời sống hằng ngày. Để nhắc đến điều hoàn hảo nhưng mà núi rừng đem lại cho con người, Y Phương chỉ dùng 1 từ “hoa”. Hoa ở đây ko thuần tuý là đặc thù của đại nghìn hoa cỏ nhưng mà còn mang ý nghĩa chỉ vẻ đẹp, sự tinh túy, sự hòa quyện giữa nét đẹp hoang dại và tình yêu của con người dành cho tự nhiên. Hình ảnh hoa như 1 dấu hiệu thẩm mĩ góp phần diễn tả điều tác giả đang muốn nói chung: chính những gì xinh tươi của quê hương đã un đúc nên tâm hồn cao đẹp của con người hầu đấy. Cả “rừng” và “trục đường” đều được nhân hóa để nơi đấy ko chỉ là nơi đứa con khôn to nhưng mà còn là chỗ dựa ý thức cho những bước đi của con vào đời. Mỗi trục đường con ra suối, lên núi, băng rừng hay trở về nhà đều mang “những tấm lòng”. Điệp từ “cho” mang nặng tình nghĩa. Thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn cũng như lối sống của con người. Ấy là tấm lòng của quê hương dành cho mỗi con người cũng là tấm lòng của người đồng mình dành cho nhau: chung tình, hiền hậu, rộng mở. Quê hương đấy chính là cái nôi để đưa con vào cuộc sống êm ả.Từ tình cảm của quê hương, xứ sở, người cha đã ko kìm được nỗi hạnh phúc, kiêu hãnh để nhắc cho con mình ngày trước hết nhớ mãi:Cha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.Kết quả của “ngày cưới” nhưng mà tác giả vẫn luôn nhớ chính là đứa con, là sinh linh bé nhỏ bố mẹ luôn bảo vệ và nâng niu. Qua đây Y Phương muốn nhắn nhủ với con rằng yêu hải quan là cỗi nguồn của tất cả, như việc sống và còn đó hiện tại của mỗi người. Con hiện giờ đã đủ trưởng thành, sắp lên đường lập chí, lập thân, nhưng mà cha vẫn ko quên nhắc nhở con sự thiêng liêng của hôn nhân bắt đầu là ngày cưới. Mọi thú vui, mọi nghĩa vụ của con người cũng được nuôi dưỡng từ đây.Ba hình ảnh: con người – mảnh đất quê hương – ngày cưới của bố mẹ gợi thức dậy ở đứa trẻ tình mến thương, lòng gắn bó với cỗi nguồn sinh dưỡng. Rằng, con được sinh ra và được nâng niu trong 1 toàn cầu đầy sắc màu cổ tích. Ấy là toàn cầu của những con người tài ba, những tâm hồn lãng mạn, là toàn cầu của những trục đường xuyên những cánh rừng đầy hoa và thân cận hơn nữa, con được sinh ra từ tình yêu khẩn thiết giữa cha và mẹ (chứng cứ là nỗi nhớ “ngày trước hết hấp dẫn nhất trong đời”). 1 toàn cầu như thế sẽ đủ sức bao bọc con trong những êm ả, những mến thương; đủ sức nuôi to tâm hồn con và xứng đáng để con ko phụ lòng.Đẹp làm sao các hình ảnh thơ vừa chi tiết, mộc mạc, cô đọng nhưng mà vừa phong phú, sinh động, giàu chất thơ. Với thể thơ tự do với nhịp độ, giọng thơ khẩn thiết, nhiều hình ảnh mộc mạc nhưng mà giàu sức gợi cảm liên kết 1 số giải pháp nghệ thuật như nhân hóa, ẩn dụ, đoạn thơ đã làm nổi trội sự gắn bó sâu nặng của con người đối với gia đình, quê hương, đồng bào mình. Ấy là tình cảm đáng trân trọng, đáng gìn giữ và nó biến thành nét đẹp văn hóa của con người Việt Nam. Những rực rỡ về nghệ thuật cộng hưởng hài hoà với những cung bậc tình cảm không giống nhau của cha đã hình thành dư ba sâu lắng cho bài thơ.Mọi tình cảm tốt đẹp của con người đều được nuôi dưỡng từ những điều bình dị nhất. Trong đấy có tình cảm gia đình, tình yêu quê hương, non sông. Y Phương đã mượn lời người cha nhắc nhở con trước khi con lên đường cũng là muốn nhắc nhở chúng ta sống ân tình, chung tình, hướng về cỗi nguồn. Đoạn thơ đã bồi đắp cho ta thêm về tình yêu gia đình và tình yêu quê hương non sông. Từ đấy tự nhắn nhủ với bản thân mỗi người phải phấn đấu đoàn luyện hơn chuyên cần học tập để xây dựng giang san 1 giàu đẹp và tăng trưởng.Phân tích khổ 1 bài thơ Nói với conNgoài trời, mưa phùn bay, chợt nghe văng vẳng đâu đây nhạc điệu bài thơ Nói với con của thi sĩ Y Phương. Những lời thơ giản dị nhưng mà có sức ám ảnh lạ lùng trong tâm não bạn đọc. Những điều người cha nói với con trong bài thơ phải chăng cũng chính là lời dặn dò mến thương nhưng mà biết bao lăm người cha muốn con mình thấu hiểu? Mỗi lần đọc bài thơ là 1 lần ta cúi đầu thành kính trở về với cỗi nguồn, với những gì thân yêu nhất. Mượn lời người cha tâm tư với con, thi sĩ nhắc nhở về cỗi nguồn của mỗi con người, qua đấy biểu lộ niềm kiêu hãnh về nhựa sống mạnh bạo, dẻo dai và nhân phẩm tốt đẹp của dân tộc mình, quê hương mình.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cườiNgười đồng mình yêu lắm con ơiĐan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hátRừng cho hoaCon đường cho những tấm lòngCha mẹ mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời.Tình mến thương của bố mẹ, sự đùm bọc của quê hương đối với con người là vô bờ. Các con to lên từng ngày trong tình cảm thiêng liêng đấy. Ở 4 câu thơ đầu, bằng những hình ảnh giản dị, Y Phương đã phản ảnh sinh động ko khí gia đình êm ấm, vấn vít:“Chân phải bước đến chaChân trái bước đến mẹMột bước chạm ngôn ngữHai bước đến tiếng cười.”Ta cứ tưởng như đang được ngắm 1 bức tranh của 1 em nhỏ đang lẫm chẫm tập đi, bi bô tập nói. Điệp ngữ “bước đến” và động từ “chạm” được dùng rất khéo, làm nổi trội cài hồn của bức tranh. Cách trình bày cách nghĩ của thi sĩ thật lạ mắt. Khi đứa con lẫm chẫm đi từng bước, từng ngôn ngữ cười của con đều được bố mẹ nâng niu, chu đáo, vui tươi đón chờ. Ấy là 1 gia đình hạnh phút: đôi vợ chồng trẻ với đứa con thơ đầu lòng, căn nhà luôn rộn ràng ngôn ngữ, tiếng cười. Tuy nhiên, đằng sau lời nói chi tiết đấy, tác giả muốn nói chung 1 điều to hơn: con sinh ra trong hạnh phúc và to lên bằng tình mến thương, trong sự nâng đón, vỗ về, mong đợi của bố mẹ. Những hình ảnh yên ấm với cha và mẹ, những âm thanh chân thật, vui mừng với ngôn ngữ tiếng cười là những bộc lộ của 1 ko khí gia đình êm ấm, vấn vít, hạnh phúc chứa chan. Hình ảnh ấm lòng này muôn đời vẫn là khát vọng hạnh phúc của con người. Ấy sẽ là hành trang quý báu đối với cuộc đời, tâm hồn con.Đứa con trường thành trong cuộc sống lao động cần củ của bố mẹ, trong quang cảnh thiên nhiện xinh tươi, thơ mộng của quê hương. Nhìn con to lên từng ngày, bố mẹ càng yêu mến thêm mảnh đất của tiên tổ, ông bà đã để lại. Câu thơ bật thốt lên từ trái tim chan chứa tình cảm sâu nặng:“Người đồng mình yêu lắm con ơi!”Nhà thơ kiêu hãnh về những người cùng sống trên mảnh đất quê hương đã nuôi dưỡng cho con mình nên vóc nên hình. Cuộc sống lao động chuyên cần và tươi vui của đồng bào dân tộc được thi sĩ mô tả như những hình ảnh trong thần thoại:“Đan lờ cài nan hoaVách nhà ken câu hát.”Các động từ “cài”, “ken” vừa diễn đạt động tác lao động chi tiết, vừa nói lên sự hoà hợp, gắn bó giữa hiện thực và lãng mạn trong đời sống vật chất, ý thức của người vùng cao. Đan lờ đánh cá, dưới bàn tay người Tày, những nan nứa, nan trúc, nan tre đều biến thành “nan hoa”. Vách nhà ko chỉ ken bằng gỗ nhưng mà được ken bằng “câu hát”. Những động từ “đan, ken, cài” rất gợi cảm kế bên tạo điều kiện cho người đọc tưởng tượng được những công tác chi tiết của con người trên quê hương còn gợi ra thuộc tính gắn bó, hòa quyện, vấn vít của con người và của quê hương, xứ sở. Cuộc sống lao động đấy, sinh hoạt gia đình đầy thú vui đấy được đặt trong cả 1 quê hương giàu đẹp, tình nghĩa. Rừng núi quê hương đã chở che, nuôi dưỡng nhiều lứa tuổi trẻ về tâm hồn lẫn lối sống:“Rừng cho hoaCon đường cho những tấm lòng”.Rừng đâu chỉ cho chúng ta nhiều gỗ, lâm thổ sản quý giá nhưng mà còn “cho hoa”. Con đường đâu chỉ để đi ngược về xuôi, lên non xuống biển nhưng mà còn “cho những tấm lòng” nhân từ, bao dong, đấy là trục đường nghĩa tình. Với Y Phương, trục đường đấy là hình bóng quen thuộc của quê hương: trục đường vào bản, trục đường vào thung, ra rừng, ra sông, ra suối, là trục đường đi học, trục đường làm ăn hay cũng chính là trục đường đi đến mọi chân mây, mọi miền non sông. Điệp từ “cho” mang nặng tình nghĩa. Thiên nhiên đã chở che, nuôi dưỡng, bồi đắp tâm hồn cũng như lối sống của con người. Sung sướng ôm con thơ vào lòng, nhìn con khôn to, suy ngẫm về nghĩa tình làng bản quê nhà, thi sĩ đã nghĩ về cuội nguồn hạnh phúc.“Cha me mãi nhớ về ngày cướiNgày trước hết hấp dẫn nhất trên đời”Người cha còn đề cập những kỷ niệm ngày cưới của mình với con để mong con luôn nhớ con to lên trong tình yêu trong trắng và hạnh phúc của bố mẹ. Ngày cưới bố mẹ – cái “ngày trước hết hấp dẫn nhất trên đời” – ngày cha và mẹ được tác thành bởi “duyên trời” – cũng ngày đấy sự sống của con đã mở màn phôi thai. Người cha muốn con mình biết về ý nghĩa của ngày đấy – kỉ niệm thiêng liêng ko bao giờ phai mờ đối với mẹ cha và giờ đây lại in dấu trong lòng con. Ấy là điểm xuất hành mọi tình mến thương trong con. Nói với con những điều đấy, người cha muốn bảo ban con tình cảm cỗi nguồn bằng chính tình yêu và lòng kiêu hãnh về quê hương, về gia đình… Chính quê hương đã tạo cho bố mẹ cuộc sống hạnh phúc, mạnh bạo, bền lâu.Từ hiểu biết về cỗi nguồn quê hương, cha muốn nhắn nhủ con sống sao cho xứng đáng với những người đi trước, sống cho đẹp với nơi chôn rau, cắt rốn. Tạo hoá sinh ra và trao cho ta 1 thân xác, 1 vong linh. Đừng bao giờ hèn kém đánh mất mình. Người cha muốn con sống cao thượng vì đấy là nguồn sức mạnh để con trưởng thành. Quê hương là tấm gương to để con soi vào mỗi lúc lạc bước. Con sẽ thấy mình đẹp hơn trong tấm gương cỗi nguồn thiêng liêng đấy.Đọc những vần thơ của Y Phương, ta như đang gặp chính làng quê mình, tâm hồn mình như đang được soi chiếu. Con sinh ra từ mẹ cha, con to lên bằng tình thương mến và con sẽ trưởng thành từ nhận thức về cỗi nguồn, về nhựa sống mãnh liệt của làng quê mình. Mỗi làng quê là 1 phần trong non sông và mỗi làng quê cũng là 1 phần trong trái tim con người – trái tim cha và con.

[rule_2_plain]

#Văn #mẫu #lớp #Cảm #nhận #khổ #thơ #đầu #bài #Nói #với #con #của #Phương #Dàn #bài #văn #mẫu #lớp #hay #nhất


  • Tổng hợp: Phần Mềm Portable
  • Nguồn: https://download.vn/cam-nhan-kho-tho-dau-bai-noi-voi-con-42363
Back to top button